桃源行

北归已过沅湘渡,骑马东风武陵路。山花无限不关心,惟爱桃花古来树。

闻说桃花更有源,居人共得仙家趣。之子渔舟安在哉,我欲乘之望源去。

江头相逢老渔父,烟水苍苍云日暮。投竿拱手向我言,桃源之说非真然。

当时渔子渔得钱,买酒醉卧桃花边。桃花风吹入梦里,自有人世相周旋。

酒醒惊怪告俦侣,远近接响俱相传。靖节先生绝世人,奈何记伪不考真。

先生高步宭末代,雅志不肯为秦民。故作斯文写幽意,要似寰海杂风尘。

不然川原远近蒸霞开,宜有一片随水从东来。呜呼神明通八极,岂特秘尔桃源哉。

我闻是言发深省,勒马却辞渔父回。及晨遍览三春色,莫便风雨空莓苔。

拼音

běi guī yǐ guò yuán xiāng dù,qí mǎ dōng fēng wǔ líng lù。shān huā wú xiàn bù guān xīn,wéi ài táo huā gǔ lái shù。

wén shuō táo huā gèng yǒu yuán,jū rén gòng dé xiān jiā qù。zhī zi yú zhōu ān zài zāi,wǒ yù chéng zhī wàng yuán qù。

jiāng tóu xiāng féng lǎo yú fù,yān shuǐ cāng cāng yún rì mù。tóu gān gǒng shǒu xiàng wǒ yán,táo yuán zhī shuō fēi zhēn rán。

dāng shí yú zi yú dé qián,mǎi jiǔ zuì wò táo huā biān。táo huā fēng chuī rù mèng lǐ,zì yǒu rén shì xiāng zhōu xuán。

jiǔ xǐng jīng guài gào chóu lǚ,yuǎn jìn jiē xiǎng jù xiāng chuán。jìng jié xiān shēng jué shì rén,nài hé jì wěi bù kǎo zhēn。

xiān shēng gāo bù qún mò dài,yǎ zhì bù kěn wèi qín mín。gù zuò sī wén xiě yōu yì,yào shì huán hǎi zá fēng chén。

bù rán chuān yuán yuǎn jìn zhēng xiá kāi,yí yǒu yī piàn suí shuǐ cóng dōng lái。wū hū shén míng tōng bā jí,qǐ tè mì ěr táo yuán zāi。

wǒ wén shì yán fā shēn shěng,lēi mǎ què cí yú fù huí。jí chén biàn lǎn sān chūn sè,mò biàn fēng yǔ kōng méi tái。

作者介绍

胡宏

宋 · 1106年 - 1162年

宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。

查看全部作品 →