用元亮韵寄驹甫

才名绿发斗牛垂,天禄雠书何太迟。

却扫未尝嗟半菽,养疴不是傲当时。

铺张大对明光手,收卷裁成邺下诗。

见底冰壶最清澈,何时照眼会心期。

拼音

cái míng lǜ fā dòu niú chuí,tiān lù chóu shū hé tài chí。

què sǎo wèi cháng jiē bàn shū,yǎng kē bù shì ào dāng shí。

pù zhāng dà duì míng guāng shǒu,shōu juǎn cái chéng yè xià shī。

jiàn dǐ bīng hú zuì qīng chè,hé shí zhào yǎn huì xīn qī。

作者介绍

李彭

宋 · ? - ?

宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。

查看全部作品 →