奉赠正平上座

若人韵凝远,天资复敦厖。

萧然出尘表,幽寺听逢逢。

剑峰极天净,悬瀑声舂撞。

心猿久调御,业白莹明缸。

残河横晓钵,霁雾起寒窗。

禅馀觅佳句,鼎鼐笔能扛。

我来孟冬月,望履尘心降。

世纷剧羊负,是身如帝江。

愿借三峡水,一滋陇头泷。

永办桑门服,犹堪追老庞。

拼音

ruò rén yùn níng yuǎn,tiān zī fù dūn páng。

xiāo rán chū chén biǎo,yōu sì tīng féng féng。

jiàn fēng jí tiān jìng,xuán pù shēng chōng zhuàng。

xīn yuán jiǔ diào yù,yè bái yíng míng gāng。

cán hé héng xiǎo bō,jì wù qǐ hán chuāng。

chán yú mì jiā jù,dǐng nài bǐ néng káng。

wǒ lái mèng dōng yuè,wàng lǚ chén xīn jiàng。

shì fēn jù yáng fù,shì shēn rú dì jiāng。

yuàn jiè sān xiá shuǐ,yī zī lǒng tóu lóng。

yǒng bàn sāng mén fú,yóu kān zhuī lǎo páng。

作者介绍

李彭

宋 · ? - ?

宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。

查看全部作品 →