扫除尚书公冢下

平原令仆射,精锐畅人谋。

当时焚谏草,安知即山丘。

零落三十年,谁其追远猷。

只今忠义风,夜夜鸣松楸。

啼鸟劝行沽,催花生道周。

遗墟泣翁仲,荒蹊风马牛。

非无玉树郎,抱官在中州。

悠悠生存子,那得不沉忧。

拼音

píng yuán lìng pū shè,jīng ruì chàng rén móu。

dāng shí fén jiàn cǎo,ān zhī jí shān qiū。

líng luò sān shí nián,shuí qí zhuī yuǎn yóu。

zhǐ jīn zhōng yì fēng,yè yè míng sōng qiū。

tí niǎo quàn xíng gū,cuī huā shēng dào zhōu。

yí xū qì wēng zhòng,huāng qī fēng mǎ niú。

fēi wú yù shù láng,bào guān zài zhōng zhōu。

yōu yōu shēng cún zi,nà dé bù chén yōu。

作者介绍

李彭

宋 · ? - ?

宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。

查看全部作品 →