巢云亭 李彭 宋 山柳排晴空,群峰助高寒。危亭踞上游,不在世网间。晓窗飞鸟度,暮檐馀雨还。兴多仲宣楼,势肩天姥山。落笔睨前辈,血指空汗颜。金华牧羊客,句回造物悭。眼界无一欠,辞源溟渤宽。会当践不朽,夜郎今赐环。 拼音 shān liǔ pái qíng kōng,qún fēng zhù gāo hán。wēi tíng jù shàng yóu,bù zài shì wǎng jiān。xiǎo chuāng fēi niǎo dù,mù yán yú yǔ hái。xīng duō zhòng xuān lóu,shì jiān tiān lǎo shān。luò bǐ nì qián bèi,xuè zhǐ kōng hàn yán。jīn huá mù yáng kè,jù huí zào wù qiān。yǎn jiè wú yī qiàn,cí yuán míng bó kuān。huì dāng jiàn bù xiǔ,yè láng jīn cì huán。 作者介绍 李 李彭 宋 · ? - ? 宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。 查看全部作品 →