次韵寄钱伸仲 李彭 宋 简秀叹真长,韶润思阮裕。眼中人物衰,政尔用金注。吴产尚父孙,思脱尘中屦。嗜学颇惊奇,于我实肺腑。高材堪遗补,伐冰非所慕。时于鼓吹间,自得鸣鹄句。妙语随霜飙,识我丘园路。赏音吾敢辞,当传太冲赋。 拼音 jiǎn xiù tàn zhēn zhǎng,sháo rùn sī ruǎn yù。yǎn zhōng rén wù shuāi,zhèng ěr yòng jīn zhù。wú chǎn shàng fù sūn,sī tuō chén zhōng jù。shì xué pǒ jīng qí,yú wǒ shí fèi fǔ。gāo cái kān yí bǔ,fá bīng fēi suǒ mù。shí yú gǔ chuī jiān,zì dé míng gǔ jù。miào yǔ suí shuāng biāo,shí wǒ qiū yuán lù。shǎng yīn wú gǎn cí,dāng chuán tài chōng fù。 作者介绍 李 李彭 宋 · ? - ? 宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。 查看全部作品 →