寄甘露灭 李彭 宋 道人欲居甘露灭,年来寄食温柔乡。开单展钵底事远,举案齐眉风味长。我衰日涉甘岑寂,颇遭霜刺颐长出。愿随鱼鼓供伊蒲,一堕尘网谁能力。要知在欲是行禅,久聚荷花颜色鲜。秋涛风怒何掀掀,莫倒危樯沈法船。 拼音 dào rén yù jū gān lù miè,nián lái jì shí wēn róu xiāng。kāi dān zhǎn bō dǐ shì yuǎn,jǔ àn qí méi fēng wèi zhǎng。wǒ shuāi rì shè gān cén jì,pǒ zāo shuāng cì yí zhǎng chū。yuàn suí yú gǔ gōng yī pú,yī duò chén wǎng shuí néng lì。yào zhī zài yù shì xíng chán,jiǔ jù hé huā yán sè xiān。qiū tāo fēng nù hé xiān xiān,mò dào wēi qiáng shěn fǎ chuán。 作者介绍 李 李彭 宋 · ? - ? 宋南康军建昌人,字商老。李常从孙。博览强记,诗文富赡宏博,锤炼精研,颇多警句,名列江西诗派。与苏轼、张耒等相酬唱,与苏庠齐名,时称“苏李”。又工书,兼熔王羲之、颜真卿、柳公权等法于一体。有《日涉园集》。 查看全部作品 →