走笔代书答西士

帝城百司官事少,故府庭闲长春草。

独馀人事十倍多,一月束书逾束稿。

我于其间厌见之,语可摹印百不移。

深处难论浅处俗,今我下笔如黏黐。

自得君书手不置,报章飒飒生新意。

漫将长句替寒温,临流胜寄相思字。

久不哦诗诗律疏,字字偃蹇烦麾呼。

羡君作邑康庐下,柔强伏梗妥以愉。

乃知万事共一法,神熟意便功转捷。

听讼固应哲士能,理赋未省通儒怯。

往时蔡子尹黄岩,欲试自疑龟屡占。

只今登用颇衮衮,似此县债偿亦廉。

期君规模卓鲁上,随世功名真漫浪。

幸勿弃我频琢磨,中年师友半凋丧。

西湖柳色递晴阴,蒲江远矣谁共寻。

近闻乡里一奇事,宿觉庵边祠水心。

拼音

dì chéng bǎi sī guān shì shǎo,gù fǔ tíng xián zhǎng chūn cǎo。

dú yú rén shì shí bèi duō,yī yuè shù shū yú shù gǎo。

wǒ yú qí jiān yàn jiàn zhī,yǔ kě mó yìn bǎi bù yí。

shēn chù nán lùn qiǎn chù sú,jīn wǒ xià bǐ rú nián chī。

zì dé jūn shū shǒu bù zhì,bào zhāng sà sà shēng xīn yì。

màn jiāng zhǎng jù tì hán wēn,lín liú shèng jì xiāng sī zì。

jiǔ bù ó shī shī lǜ shū,zì zì yǎn jiǎn fán huī hū。

xiàn jūn zuò yì kāng lú xià,róu qiáng fú gěng tuǒ yǐ yú。

nǎi zhī wàn shì gòng yī fǎ,shén shú yì biàn gōng zhuǎn jié。

tīng sòng gù yīng zhé shì néng,lǐ fù wèi shěng tōng rú qiè。

wǎng shí cài zi yǐn huáng yán,yù shì zì yí guī lǚ zhàn。

zhǐ jīn dēng yòng pǒ gǔn gǔn,shì cǐ xiàn zhài cháng yì lián。

qī jūn guī mó zhuó lǔ shàng,suí shì gōng míng zhēn màn làng。

xìng wù qì wǒ pín zuó mó,zhōng nián shī yǒu bàn diāo sàng。

xī hú liǔ sè dì qíng yīn,pú jiāng yuǎn yǐ shuí gòng xún。

jìn wén xiāng lǐ yī qí shì,sù jué ān biān cí shuǐ xīn。

作者介绍

戴栩

宋 · ? - ?

宋温州永嘉人,字文子,一作立子。戴溪族子。宁宗嘉定元年进士。为太学博士,迁秘书郎,后改湖南安抚司参议官,终太常博士。从学于叶适,明经学,善属文。有《五经说》、《诸子辩论》、《东都要略》、《浣川集》。

查看全部作品 →