蓝田悟真寺作

旅食长安城,回遑奔走无停行。清怀壮抱失素尚,胸中堆积尘土生。

偷闲得至玉峰下,为闻悟真之寺之嘉名。杖邛赤脚渡蓝水,细流激激心骨清。

仰看苍山高峰旁,白云明灭藏日光。行人遥指置寺处,正在白云之中央。

逡巡缘栈更险绝,攀萝扪壁随低昂。朋行咫尺乃相失,已与云雾相翱翔。

时闻啼鸟如吹竹,数步一休还纵目。行行未知高则危,下视昏烟覆平陆。

满岩佳树尤朴樕,赫赤如霞间浓绿。是时八月初,路旁已见芬芬菊。

贪奇恋景不知倦,侧睥又复心瑟缩。神魂飞下大壑幽,定省移时进双足。

寺门高开朝日辉,丹青黯澹唐时屋。老僧引我周游看,且云白氏子诗乃实录。

此诗畴昔予所闻,殷殷更向碑前读。按言索像今无复,惟有流泉数道如车辐。

我嫌世累欲暂居,又云此地无留宿。殿宇之后林莽中,日暮尝有虎豹伏。

凿石龛边崖至深,近有浮屠于此相枨触。悁心宿忿两不解,一乃颠挤死其谷。

我闻为之久颦蹙,此向期将避烦辱。不为伤生事,争如平地随流俗。

叹息回头急出山,始觉全躯已为福。

拼音

lǚ shí zhǎng ān chéng,huí huáng bēn zǒu wú tíng xíng。qīng huái zhuàng bào shī sù shàng,xiōng zhōng duī jī chén tǔ shēng。

tōu xián dé zhì yù fēng xià,wèi wén wù zhēn zhī sì zhī jiā míng。zhàng qióng chì jiǎo dù lán shuǐ,xì liú jī jī xīn gǔ qīng。

yǎng kàn cāng shān gāo fēng páng,bái yún míng miè cáng rì guāng。xíng rén yáo zhǐ zhì sì chù,zhèng zài bái yún zhī zhōng yāng。

qūn xún yuán zhàn gèng xiǎn jué,pān luó mén bì suí dī áng。péng xíng zhǐ chǐ nǎi xiāng shī,yǐ yǔ yún wù xiāng áo xiáng。

shí wén tí niǎo rú chuī zhú,shù bù yī xiū hái zòng mù。xíng xíng wèi zhī gāo zé wēi,xià shì hūn yān fù píng lù。

mǎn yán jiā shù yóu pǔ sù,hè chì rú xiá jiān nóng lǜ。shì shí bā yuè chū,lù páng yǐ jiàn fēn fēn jú。

tān qí liàn jǐng bù zhī juàn,cè pì yòu fù xīn sè suō。shén hún fēi xià dà hè yōu,dìng shěng yí shí jìn shuāng zú。

sì mén gāo kāi cháo rì huī,dān qīng àn dàn táng shí wū。lǎo sēng yǐn wǒ zhōu yóu kàn,qiě yún bái shì zi shī nǎi shí lù。

cǐ shī chóu xī yǔ suǒ wén,yīn yīn gèng xiàng bēi qián dú。àn yán suǒ xiàng jīn wú fù,wéi yǒu liú quán shù dào rú chē fú。

wǒ xián shì lèi yù zàn jū,yòu yún cǐ dì wú liú sù。diàn yǔ zhī hòu lín mǎng zhōng,rì mù cháng yǒu hǔ bào fú。

záo shí kān biān yá zhì shēn,jìn yǒu fú tú yú cǐ xiāng chéng chù。yuān xīn sù fèn liǎng bù jiě,yī nǎi diān jǐ sǐ qí gǔ。

wǒ wén wèi zhī jiǔ pín cù,cǐ xiàng qī jiāng bì fán rǔ。bù wèi shāng shēng shì,zhēng rú píng dì suí liú sú。

tàn xī huí tóu jí chū shān,shǐ jué quán qū yǐ wèi fú。

作者介绍

苏舜钦

宋 · 1008年 - 1048年

苏舜钦,北宋词人,字子美,祖籍梓州铜山(今四川中江),曾祖时迁至开封(今属河南)。曾任县令、大理评事、集贤殿校理,监进奏院等职位。因支持范仲淹的庆历革新,为守旧派所恨,御史中丞王拱辰让其属官劾奏苏舜钦,劾其在进奏院祭神时,用卖废纸之钱宴请宾客。罢职闲居苏州。后来复起为湖州长史,但不久就病故了。与宋诗“开山祖师”梅尧臣合称“苏梅”。有《苏学士文集》诗文集有《苏舜钦集》16卷,《四部丛刊》影清康熙刊本。1981年上海古籍出版社出版《苏舜钦集》。

查看全部作品 →