哭师鲁

前年子渐死,予哭大江头。

今年师鲁死,予方旅长洲。

初闻尚疑惑,涕泪已不收。

举杯欲向口,荆棘生咽喉。

忆初定交时,后前穆与欧。

君颜白如霜,君语清如流。

予年又甚少,学古众所羞。

君欲举拔萃,声耦日抉搜。

不鄙吾学异,推尊谓前修。

今逾二十年,迹远心甚稠。

后会国南门,夜谈雪满楼。

青灯照素发,酒阑气益遒。

昨君握兵柄,节制关外侯。

予才入册府,俄作中都囚。

飞章立辨雪,危言动前旒。

时虽不见省,凛凛压众媮。

旋闻君下狱,六月送渭州。

渭州旧治所,昔拥万貔貅。

堂中坐玉帐,堂下森蛇矛。

令严山石裂,恩煦春色浮。

衅生无根芽,众言起愆尤。

返来入狴犴,吏对安可酬。

法官巧追拍,刺骨不肯抽。

削秩贬汉东,驱迫日置邮。

穷途无一簪,百口谁相赒。

诸子继死亡,清血渍两眸。

贸然几丧明,愤苦结不瘳。

君性本刚峭,安可小屈柔。

暴罹此冤辱,苟活何所求。

人间不见容,不若地下游。

又疑天憎善,专与恶报仇。

二坚潜膏肓,众鬼来揶揄。

弃局奔南阳,后事得所投。

心胆尚卓荦,精明已弥留。

生平经纬才,萧瑟掩一丘。

青天自茫茫,长夜何悠悠。

万物孰不死,死常在严秋。

君齿方盛壮,众期树风猷。

二边方横猾,四海皆疮疣。

斯时忽云亡,孰为朝廷忧。

予方编吴氓,日自亲锄耰。

无缘匍匐救,兀兀空悲愁。

时思庄生言,所乐唯髑髅。

物理不可诘,此说诚最优。

拼音

qián nián zi jiàn sǐ,yǔ kū dà jiāng tóu。

jīn nián shī lǔ sǐ,yǔ fāng lǚ zhǎng zhōu。

chū wén shàng yí huò,tì lèi yǐ bù shōu。

jǔ bēi yù xiàng kǒu,jīng jí shēng yàn hóu。

yì chū dìng jiāo shí,hòu qián mù yǔ ōu。

jūn yán bái rú shuāng,jūn yǔ qīng rú liú。

yǔ nián yòu shén shǎo,xué gǔ zhòng suǒ xiū。

jūn yù jǔ bá cuì,shēng ǒu rì jué sōu。

bù bǐ wú xué yì,tuī zūn wèi qián xiū。

jīn yú èr shí nián,jì yuǎn xīn shén chóu。

hòu huì guó nán mén,yè tán xuě mǎn lóu。

qīng dēng zhào sù fā,jiǔ lán qì yì qiú。

zuó jūn wò bīng bǐng,jié zhì guān wài hóu。

yǔ cái rù cè fǔ,é zuò zhōng dōu qiú。

fēi zhāng lì biàn xuě,wēi yán dòng qián liú。

shí suī bù jiàn shěng,lǐn lǐn yā zhòng tōu。

xuán wén jūn xià yù,liù yuè sòng wèi zhōu。

wèi zhōu jiù zhì suǒ,xī yōng wàn pí xiū。

táng zhōng zuò yù zhàng,táng xià sēn shé máo。

lìng yán shān shí liè,ēn xù chūn sè fú。

xìn shēng wú gēn yá,zhòng yán qǐ qiān yóu。

fǎn lái rù bì àn,lì duì ān kě chóu。

fǎ guān qiǎo zhuī pāi,cì gǔ bù kěn chōu。

xuē zhì biǎn hàn dōng,qū pò rì zhì yóu。

qióng tú wú yī zān,bǎi kǒu shuí xiāng zhōu。

zhū zi jì sǐ wáng,qīng xuè zì liǎng móu。

mào rán jǐ sàng míng,fèn kǔ jié bù chōu。

jūn xìng běn gāng qiào,ān kě xiǎo qū róu。

bào lí cǐ yuān rǔ,gǒu huó hé suǒ qiú。

rén jiān bù jiàn róng,bù ruò dì xià yóu。

yòu yí tiān zēng shàn,zhuān yǔ è bào chóu。

èr jiān qián gāo huāng,zhòng guǐ lái yé yú。

qì jú bēn nán yáng,hòu shì dé suǒ tóu。

xīn dǎn shàng zhuó luò,jīng míng yǐ mí liú。

shēng píng jīng wěi cái,xiāo sè yǎn yī qiū。

qīng tiān zì máng máng,zhǎng yè hé yōu yōu。

wàn wù shú bù sǐ,sǐ cháng zài yán qiū。

jūn chǐ fāng shèng zhuàng,zhòng qī shù fēng yóu。

èr biān fāng héng huá,sì hǎi jiē chuāng yóu。

sī shí hū yún wáng,shú wèi cháo tíng yōu。

yǔ fāng biān wú máng,rì zì qīn chú yōu。

wú yuán pú fú jiù,wù wù kōng bēi chóu。

shí sī zhuāng shēng yán,suǒ lè wéi dú lóu。

wù lǐ bù kě jí,cǐ shuō chéng zuì yōu。

作者介绍

苏舜钦

宋 · 1008年 - 1048年

苏舜钦,北宋词人,字子美,祖籍梓州铜山(今四川中江),曾祖时迁至开封(今属河南)。曾任县令、大理评事、集贤殿校理,监进奏院等职位。因支持范仲淹的庆历革新,为守旧派所恨,御史中丞王拱辰让其属官劾奏苏舜钦,劾其在进奏院祭神时,用卖废纸之钱宴请宾客。罢职闲居苏州。后来复起为湖州长史,但不久就病故了。与宋诗“开山祖师”梅尧臣合称“苏梅”。有《苏学士文集》诗文集有《苏舜钦集》16卷,《四部丛刊》影清康熙刊本。1981年上海古籍出版社出版《苏舜钦集》。

查看全部作品 →