南野书怀

险途吁可憎,浅俗寖浇竞。

进物莫若利,趋时不如佞。

吾道何由亨,谗人方丑正。

予生与时戾,所赋得刚劲。

力古耻浮文,论经斥非圣。

强勉悦时事,难乎易天性。

木舌不卷柔,枯株微荫映。

沿洄避风波,进退触机阱。

八载脱流铨,恩与万家令。

移官瘴岭下,亲闱阻温清。

南荒地多暑,岚氛午犹暝。

因思古令尹,舒惨系民命。

士元都下治,汲黯辞以病。

几欲慕伊人,去就得非轻。

虽然万夫长,亦足观以政。

升进由渐阶,困穷亦前定。

所以勤吏术,欧民一其行。

澄清疏浚源,披攘塞邪径。

吏手不得纵,奸豪无敢横。

训染所难入,未免加笞榜。

宿黠殊欲悛,良民适相庆。

仅慰百里心,莫耸四海听。

世人重苟且,耳目非卓夐。

庸儿难共议,宁与智者争。

咄哉蝇虫痴,不喜圭玉莹。

尔舌徒扬箕,吾心本如镜。

质诸古圣贤,周孔与扬孟。

当时穷达间,犹不免讥评。

况于吾徒者,得谤适为幸。

丈夫抱事业,力行以待聘。

神龙潜于渊,不耻群蛙黾。

骐骥絷于野,无嫌困泥泞。

一旦亨天衢,挺身立朝廷。

礼义张国维,威福尊君柄。

接武皋夔际,致主勋华盛。

名将日月垂,功与天地并。

彼已乌足论,摅怀成笑咏。

拼音

xiǎn tú xū kě zēng,qiǎn sú jìn jiāo jìng。

jìn wù mò ruò lì,qū shí bù rú nìng。

wú dào hé yóu hēng,chán rén fāng chǒu zhèng。

yǔ shēng yǔ shí lì,suǒ fù dé gāng jìn。

lì gǔ chǐ fú wén,lùn jīng chì fēi shèng。

qiáng miǎn yuè shí shì,nán hū yì tiān xìng。

mù shé bù juǎn róu,kū zhū wēi yīn yìng。

yán huí bì fēng bō,jìn tuì chù jī jǐng。

bā zài tuō liú quán,ēn yǔ wàn jiā lìng。

yí guān zhàng lǐng xià,qīn wéi zǔ wēn qīng。

nán huāng dì duō shǔ,lán fēn wǔ yóu míng。

yīn sī gǔ lìng yǐn,shū cǎn xì mín mìng。

shì yuán dōu xià zhì,jí àn cí yǐ bìng。

jǐ yù mù yī rén,qù jiù dé fēi qīng。

suī rán wàn fū zhǎng,yì zú guān yǐ zhèng。

shēng jìn yóu jiàn jiē,kùn qióng yì qián dìng。

suǒ yǐ qín lì shù,ōu mín yī qí xíng。

chéng qīng shū jùn yuán,pī rǎng sāi xié jìng。

lì shǒu bù dé zòng,jiān háo wú gǎn héng。

xùn rǎn suǒ nán rù,wèi miǎn jiā chī bǎng。

sù xiá shū yù quān,liáng mín shì xiāng qìng。

jǐn wèi bǎi lǐ xīn,mò sǒng sì hǎi tīng。

shì rén zhòng gǒu qiě,ěr mù fēi zhuó xiòng。

yōng ér nán gòng yì,níng yǔ zhì zhě zhēng。

duō zāi yíng chóng chī,bù xǐ guī yù yíng。

ěr shé tú yáng jī,wú xīn běn rú jìng。

zhì zhū gǔ shèng xián,zhōu kǒng yǔ yáng mèng。

dāng shí qióng dá jiān,yóu bù miǎn jī píng。

kuàng yú wú tú zhě,dé bàng shì wèi xìng。

zhàng fū bào shì yè,lì xíng yǐ dài pìn。

shén lóng qián yú yuān,bù chǐ qún wā mǐn。

qí jì zhí yú yě,wú xián kùn ní nìng。

yī dàn hēng tiān qú,tǐng shēn lì cháo tíng。

lǐ yì zhāng guó wéi,wēi fú zūn jūn bǐng。

jiē wǔ gāo kuí jì,zhì zhǔ xūn huá shèng。

míng jiāng rì yuè chuí,gōng yǔ tiān dì bìng。

bǐ yǐ wū zú lùn,shū huái chéng xiào yǒng。

作者介绍

金君卿

宋 · ? - ?

宋饶州浮梁人,字正叔。仁宗庆历间进士。累官知临川、江西提刑、度支郎中。治“五经”,长于《易》。有《易说》、《金氏文集》。

查看全部作品 →