哭刘卿材

人皆哭仲途,我独悲卿材。

仲途于卿材,犹赐也与回。

回行不可泯,孔弦有馀哀。

卿材不偶圣,人孰知贤哉。

龙马驾鼓车,不如一驽骀。

燕金正挂赏,痛惜骨已埋。

操舟过君家,登山甫徘徊。

墓树忽成拱,犯雪色不摧。

携觞奠其下,洒涕沾苍苔。

拼音

rén jiē kū zhòng tú,wǒ dú bēi qīng cái。

zhòng tú yú qīng cái,yóu cì yě yǔ huí。

huí xíng bù kě mǐn,kǒng xián yǒu yú āi。

qīng cái bù ǒu shèng,rén shú zhī xián zāi。

lóng mǎ jià gǔ chē,bù rú yī nú dài。

yàn jīn zhèng guà shǎng,tòng xī gǔ yǐ mái。

cāo zhōu guò jūn jiā,dēng shān fǔ pái huái。

mù shù hū chéng gǒng,fàn xuě sè bù cuī。

xié shāng diàn qí xià,sǎ tì zhān cāng tái。

作者介绍

金君卿

宋 · ? - ?

宋饶州浮梁人,字正叔。仁宗庆历间进士。累官知临川、江西提刑、度支郎中。治“五经”,长于《易》。有《易说》、《金氏文集》。

查看全部作品 →