赠僧惟益

益也非庸僧,黄卷粗渔猎。

身虽阛阓中,耻与喧嚣接。

朝弹侧楸局,暮杵青黏叶。

妙理脱扃键,高谈腾辅颊。

繄予困缰锁,荏苒沿吏牒。

不见才七年,霜髭已盈镊。

借问何所因,苦吟诗满箧。

拼音

yì yě fēi yōng sēng,huáng juǎn cū yú liè。

shēn suī huán huì zhōng,chǐ yǔ xuān xiāo jiē。

cháo dàn cè qiū jú,mù chǔ qīng nián yè。

miào lǐ tuō jiōng jiàn,gāo tán téng fǔ jiá。

yī yǔ kùn jiāng suǒ,rěn rǎn yán lì dié。

bù jiàn cái qī nián,shuāng zī yǐ yíng niè。

jiè wèn hé suǒ yīn,kǔ yín shī mǎn qiè。

作者介绍

金君卿

宋 · ? - ?

宋饶州浮梁人,字正叔。仁宗庆历间进士。累官知临川、江西提刑、度支郎中。治“五经”,长于《易》。有《易说》、《金氏文集》。

查看全部作品 →