文相生日

圣贤不世出,会合未可知。

朝廷馀百年,天将右重熙。

经纶须得人,公为生斯时。

维时秋九月,爽气横海涯。

三叶凋阶蓂,嘉梦符熊罴。

岂特钟岳灵,囊括昴与箕。

夹山州之望,罄竭敢自私。

复疑于其来,释老亲抱持。

道貌莹襁褓,公相乃馀姿。

胜衣惜寸阴,问学俱忘疲。

过目已解悟,知妙初无师。

峨冠践场屋,发策趋丹墀。

儒馆聊税息,伟望临华夷。

知公孰能尽,荆公每嗟咨。

谓与公所学,展矣无可疑。

所忧异世习,老不见设施。

勃兴得神考,丞弼须皋夔。

公始在劝讲,朝夕输论思。

君臣由一德,协合逾埙篪。

法度日新美,小不遗毫厘。

衔恤俄去位,虚伫同调饥。

迨归不阅岁,再迁居近司。

荆公镇江左,成绩忧废隳。

润色固赖何,可但如曹随。

一朝困憸言,补外垂十期。

眷倚晚益厚,爰立兹可期。

先帝遣神游,登用多非宜。

恭默久不言,狙诈事谩欺。

经始稽典坟,利泽覃四维。

反指为虚政,屏弃无孑遗。

勋旧比共驩,东南困流离。

高怀信安恬,国尔关盛衰。

所增在式廓,上帝初耆之。

年来辟四门,比德皆纷披。

群才得汇征,灵光动晨曦。

而公屈方面,疑叹均一辞。

肇此始生日,川至来繁禧。

矧上思肯构,绳墨繄谁尸。

典策备广庭,三节方星驰。

归与庙堂上,百辟劳瞻仪。

步趋谢几杖,康宁见期颐。

阜俗犹禔身,温饱兼茕嫠。

陶冶既礼乐,于变无浇漓。

英声播金石,是皆出人为。

公媲自黥劓,了不见成亏。

庄周肆诋訾,所以尊仲尼。

发挥自公手,千载无沉迷。

邦人申寿祝,稚艾肩相随。

具幸公少留,此语真愚痴。

拼音

shèng xián bù shì chū,huì hé wèi kě zhī。

cháo tíng yú bǎi nián,tiān jiāng yòu zhòng xī。

jīng lún xū dé rén,gōng wèi shēng sī shí。

wéi shí qiū jiǔ yuè,shuǎng qì héng hǎi yá。

sān yè diāo jiē míng,jiā mèng fú xióng pí。

qǐ tè zhōng yuè líng,náng kuò mǎo yǔ jī。

jiā shān zhōu zhī wàng,qìng jié gǎn zì sī。

fù yí yú qí lái,shì lǎo qīn bào chí。

dào mào yíng qiǎng bǎo,gōng xiāng nǎi yú zī。

shèng yī xī cùn yīn,wèn xué jù wàng pí。

guò mù yǐ jiě wù,zhī miào chū wú shī。

é guān jiàn chǎng wū,fā cè qū dān chí。

rú guǎn liáo shuì xī,wěi wàng lín huá yí。

zhī gōng shú néng jǐn,jīng gōng měi jiē zī。

wèi yǔ gōng suǒ xué,zhǎn yǐ wú kě yí。

suǒ yōu yì shì xí,lǎo bù jiàn shè shī。

bó xīng dé shén kǎo,chéng bì xū gāo kuí。

gōng shǐ zài quàn jiǎng,cháo xī shū lùn sī。

jūn chén yóu yī dé,xié hé yú xūn chí。

fǎ dù rì xīn měi,xiǎo bù yí háo lí。

xián xù é qù wèi,xū zhù tóng diào jī。

dài guī bù yuè suì,zài qiān jū jìn sī。

jīng gōng zhèn jiāng zuǒ,chéng jì yōu fèi huī。

rùn sè gù lài hé,kě dàn rú cáo suí。

yī cháo kùn xiān yán,bǔ wài chuí shí qī。

juàn yǐ wǎn yì hòu,yuán lì zī kě qī。

xiān dì qiǎn shén yóu,dēng yòng duō fēi yí。

gōng mò jiǔ bù yán,jū zhà shì mán qī。

jīng shǐ jī diǎn fén,lì zé tán sì wéi。

fǎn zhǐ wèi xū zhèng,píng qì wú jié yí。

xūn jiù bǐ gòng huān,dōng nán kùn liú lí。

gāo huái xìn ān tián,guó ěr guān shèng shuāi。

suǒ zēng zài shì kuò,shàng dì chū qí zhī。

nián lái pì sì mén,bǐ dé jiē fēn pī。

qún cái dé huì zhēng,líng guāng dòng chén xī。

ér gōng qū fāng miàn,yí tàn jūn yī cí。

zhào cǐ shǐ shēng rì,chuān zhì lái fán xǐ。

shěn shàng sī kěn gòu,shéng mò yī shuí shī。

diǎn cè bèi guǎng tíng,sān jié fāng xīng chí。

guī yǔ miào táng shàng,bǎi pì láo zhān yí。

bù qū xiè jǐ zhàng,kāng níng jiàn qī yí。

fù sú yóu zhī shēn,wēn bǎo jiān qióng lí。

táo yě jì lǐ lè,yú biàn wú jiāo lí。

yīng shēng bō jīn shí,shì jiē chū rén wèi。

gōng pì zì qíng yì,le bù jiàn chéng kuī。

zhuāng zhōu sì dǐ zī,suǒ yǐ zūn zhòng ní。

fā huī zì gōng shǒu,qiān zài wú chén mí。

bāng rén shēn shòu zhù,zhì ài jiān xiāng suí。

jù xìng gōng shǎo liú,cǐ yǔ zhēn yú chī。

作者介绍

金君卿

宋 · ? - ?

宋饶州浮梁人,字正叔。仁宗庆历间进士。累官知临川、江西提刑、度支郎中。治“五经”,长于《易》。有《易说》、《金氏文集》。

查看全部作品 →