代淮南王 郭之奇 明 淮南王,立小山,八公相见尽童颜。不愿大藩愿大年,八公右左语丹玄。语丹玄,指仙经。天地大文不可明,阴阳百六妒虚清。紫房彩女色如神,朝朝暮暮倚君身。倚君身,结君臂。为云为水,从君至西。日难升,秋难夏,金风飒飒吹长夜。 拼音 huái nán wáng,lì xiǎo shān,bā gōng xiāng jiàn jǐn tóng yán。bù yuàn dà fān yuàn dà nián,bā gōng yòu zuǒ yǔ dān xuán。yǔ dān xuán,zhǐ xiān jīng。tiān dì dà wén bù kě míng,yīn yáng bǎi liù dù xū qīng。zǐ fáng cǎi nǚ sè rú shén,cháo cháo mù mù yǐ jūn shēn。yǐ jūn shēn,jié jūn bì。wèi yún wèi shuǐ,cóng jūn zhì xī。rì nán shēng,qiū nán xià,jīn fēng sà sà chuī zhǎng yè。 作者介绍 郭 郭之奇 明 · ? - ? 明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。 查看全部作品 →