谢太守惠酒

重阴未肯避阳明,飘风骤雨加震凌。正月已缺二月近,滴水成冻威棱棱。

帝虽乘震利发生,令犹行冬重严凝。莺皆迁乔忽入谷,鱼已弄暖翻藏冰。

此时草木亦成愁,只恐不得违其萌。吁嗟羁穷影吊形,安得恝然如无情。

明良会合千载遇,乃以罪弃投荒荆。单亲万里头应雪,不得朝晚奉甘馨。

闽岭之南方弄兵,杀气殊与生成争。既不能辅助圣时使咸若,又不能慷慨帝前效昔人之请缨。

诗书满腹浪自饱,一句不得推而行。身虽兀坐心惕惊,愁绪忽起填胸膺。

但听旷野深林调调刁刁,如有神号鬼泣声。真江太守真慈明,惠施每每先单茕。

眼前突兀双玉瓶,满贮玉液清泠泠。拜公之赐未敢倾,不觉失笑三闾生。

不学憔悴思独醒,哺糟啜醨随其朋。往往一饮一石、五斗解酲,被人呼作生刘伶。

虽然遇酒而酩酊,心不汝醉神亦宁。开樽又饮太守德,和气坐觉生檐楹。

不知凝冽自何去,至于愁思皆自澄。乃知春功亦不远,缄封只在瓶与罂。

安得遽尔披重云,划见白日临青冥。和气习习扇九壤,枯枝朽质争敷荣。

风雨时,泰阶平,圣君万寿寰海清。细草轻烟日边路,凤管龙丝细可听。

有耳不闻鼙与钲,有目不识旗与旌,圣功浩荡不可名。

拼音

zhòng yīn wèi kěn bì yáng míng,piāo fēng zhòu yǔ jiā zhèn líng。zhèng yuè yǐ quē èr yuè jìn,dī shuǐ chéng dòng wēi léng léng。

dì suī chéng zhèn lì fā shēng,lìng yóu xíng dōng zhòng yán níng。yīng jiē qiān qiáo hū rù gǔ,yú yǐ nòng nuǎn fān cáng bīng。

cǐ shí cǎo mù yì chéng chóu,zhǐ kǒng bù dé wéi qí méng。xū jiē jī qióng yǐng diào xíng,ān dé jiá rán rú wú qíng。

míng liáng huì hé qiān zài yù,nǎi yǐ zuì qì tóu huāng jīng。dān qīn wàn lǐ tóu yīng xuě,bù dé cháo wǎn fèng gān xīn。

mǐn lǐng zhī nán fāng nòng bīng,shā qì shū yǔ shēng chéng zhēng。jì bù néng fǔ zhù shèng shí shǐ xián ruò,yòu bù néng kāng kǎi dì qián xiào xī rén zhī qǐng yīng。

shī shū mǎn fù làng zì bǎo,yī jù bù dé tuī ér xíng。shēn suī wù zuò xīn tì jīng,chóu xù hū qǐ tián xiōng yīng。

dàn tīng kuàng yě shēn lín diào diào diāo diāo,rú yǒu shén hào guǐ qì shēng。zhēn jiāng tài shǒu zhēn cí míng,huì shī měi měi xiān dān qióng。

yǎn qián tū wù shuāng yù píng,mǎn zhù yù yè qīng líng líng。bài gōng zhī cì wèi gǎn qīng,bù jué shī xiào sān lǘ shēng。

bù xué qiáo cuì sī dú xǐng,bǔ zāo chuài lí suí qí péng。wǎng wǎng yī yǐn yī shí wǔ dòu jiě chéng,bèi rén hū zuò shēng liú líng。

suī rán yù jiǔ ér mǐng dīng,xīn bù rǔ zuì shén yì níng。kāi zūn yòu yǐn tài shǒu dé,hé qì zuò jué shēng yán yíng。

bù zhī níng liè zì hé qù,zhì yú chóu sī jiē zì chéng。nǎi zhī chūn gōng yì bù yuǎn,jiān fēng zhǐ zài píng yǔ yīng。

ān dé jù ěr pī zhòng yún,huà jiàn bái rì lín qīng míng。hé qì xí xí shàn jiǔ rǎng,kū zhī xiǔ zhì zhēng fū róng。

fēng yǔ shí,tài jiē píng,shèng jūn wàn shòu huán hǎi qīng。xì cǎo qīng yān rì biān lù,fèng guǎn lóng sī xì kě tīng。

yǒu ěr bù wén pí yǔ zhēng,yǒu mù bù shí qí yǔ jīng,shèng gōng hào dàng bù kě míng。

作者介绍

郑侠

宋 · 1041年 - 1119年

宋福州福清人,字介夫,号大庆居士、一拂居士。英宗治平四年进士。调光州司法参军。秩满入京,对王安石言新法不便。久之,监安上门。神宗熙宁七年,久旱不雨,流民扶携塞道,绘流民图上之,奏请罢新法,次日,新法罢去者十有八事。吕惠卿执政,又上疏论之,谪汀州编管,徙英州。哲宗立,始得归。元符七年,再贬英州。徽宗立,赦还,复故官,旋又为蔡京所夺,遂不复出。有《西塘集》。

查看全部作品 →