用前韵送彪德美

尝嗜贵知味,短绠难汲深。

读书不能发,但自成书淫。

况复翻异说,潢流渺难禁。

岂知言意外,妙此惟微心。

初无古今异,岁月谩骎骎。

五峰讲学地,叹息风雨侵。

前时约同途,旧游怆追寻。

鸣凤不可见,修竹馀清阴。

斯文天未丧,千载发韶音。

春风满天宇,鱼鸟自飞沉。

河流贯霄极,芥舟胶寸涔。

神交独吾子,妙处但微吟。

文会匪易得,未应归故林。

君无泉石癖,膏肓讵须箴。

拼音

cháng shì guì zhī wèi,duǎn gěng nán jí shēn。

dú shū bù néng fā,dàn zì chéng shū yín。

kuàng fù fān yì shuō,huáng liú miǎo nán jìn。

qǐ zhī yán yì wài,miào cǐ wéi wēi xīn。

chū wú gǔ jīn yì,suì yuè mán qīn qīn。

wǔ fēng jiǎng xué dì,tàn xī fēng yǔ qīn。

qián shí yuē tóng tú,jiù yóu chuàng zhuī xún。

míng fèng bù kě jiàn,xiū zhú yú qīng yīn。

sī wén tiān wèi sàng,qiān zài fā sháo yīn。

chūn fēng mǎn tiān yǔ,yú niǎo zì fēi chén。

hé liú guàn xiāo jí,jiè zhōu jiāo cùn cén。

shén jiāo dú wú zi,miào chù dàn wēi yín。

wén huì fěi yì dé,wèi yīng guī gù lín。

jūn wú quán shí pǐ,gāo huāng jù xū zhēn。

作者介绍

张栻

宋 · 1133年 - 1180年

张栻,字敬夫,后避讳改字钦夫,又字乐斋,号南轩,学者称南轩先生,谥曰宣,后世又称张宣公。南宋汉州绵竹(今四川绵竹市)人,右相张浚之子。南宋初期学者、教育家。

查看全部作品 →