奉答尧夫先生金雀石砚诗

般阳有山名金雀,山发清辉产奇璞。

望气尝言玉宝藏,贾胡几遣良工度。

金刚宝钻竞穷搜,百里青苍困镵凿。

琼瑰未获得研材,温润还将六美学。

有若玉徽琴面莹,有如金弹陶轮著。

规天矩地形制毓,中或辟流外圭角。

晴窗气暖墨花春,笺襞毫奔光照灼。

吾生特好惟四物,累载裒鸠盈几格。

先生闭户日著书,朝餐每不餍藜藿。

高闳粱肉虽有馀,孰敢就门赒隐约。

先生固自尝有言,不忍将身作沟壑。

先生崖岸高莫攀,持此谓宜无见却。

一留为惠固已多,敢冀新诗旋踵作。

精深雅健迫风骚,使我忧荒忽惊矍。

还如甘露醒心昏,更似神篦除眼膜。

先生精义已入神,准易时容见涯略。

拼音

bān yáng yǒu shān míng jīn què,shān fā qīng huī chǎn qí pú。

wàng qì cháng yán yù bǎo cáng,jiǎ hú jǐ qiǎn liáng gōng dù。

jīn gāng bǎo zuān jìng qióng sōu,bǎi lǐ qīng cāng kùn chán záo。

qióng guī wèi huò dé yán cái,wēn rùn hái jiāng liù měi xué。

yǒu ruò yù huī qín miàn yíng,yǒu rú jīn dàn táo lún zhù。

guī tiān jǔ dì xíng zhì yù,zhōng huò pì liú wài guī jiǎo。

qíng chuāng qì nuǎn mò huā chūn,jiān bì háo bēn guāng zhào zhuó。

wú shēng tè hǎo wéi sì wù,lèi zài póu jiū yíng jǐ gé。

xiān shēng bì hù rì zhù shū,cháo cān měi bù yàn lí huò。

gāo hóng liáng ròu suī yǒu yú,shú gǎn jiù mén zhōu yǐn yuē。

xiān shēng gù zì cháng yǒu yán,bù rěn jiāng shēn zuò gōu hè。

xiān shēng yá àn gāo mò pān,chí cǐ wèi yí wú jiàn què。

yī liú wèi huì gù yǐ duō,gǎn jì xīn shī xuán zhǒng zuò。

jīng shēn yǎ jiàn pò fēng sāo,shǐ wǒ yōu huāng hū jīng jué。

hái rú gān lù xǐng xīn hūn,gèng shì shén bì chú yǎn mó。

xiān shēng jīng yì yǐ rù shén,zhǔn yì shí róng jiàn yá lüè。

作者介绍

王益柔

宋 · 1015年 - 1086年

宋河南人,字胜之。王曙子。以荫入仕。仁宗时官殿中丞,除集贤校理。坐预苏舜钦奏邸会,黜监复州酒。后为两浙、京东西转运使。神宗朝累迁龙图阁直学士、知应天府。为人伉直,喜论天下事。元昊叛时,曾上备边选将之策。凡宫中所需不符法式,有司迎合以求进者,悉论之。

查看全部作品 →