家训

悲哉为儒者,力学不知疲。

观书眼欲暗,秉笔手生胝。

无衣儿号寒,绝粮妻啼饥。

文思苦冥搜,形容长枯羸。

俯仰多迍邅,屡受胯下欺。

十举方一第,双鬓已如丝。

丈夫老且病,焉用富贵为。

可怜少壮日,适在贫贱时。

沉沉朱门宅,中有乳臭儿。

状貌如妇人,光莹膏粱肌。

襁褓袭世爵,门承勋戚资。

前庭列嬖仆,出入相追随。

千金办月廪,万钱供赏支。

后堂拥姝姬,早夜同笑嬉。

错落开珠翠,艳辉沃膏脂。

妆饰及鹰犬,绘彩至蔷薇。

青春付杯酒,白日消枰棋。

守俸还酒债,堆金选娥眉。

朝从博徒饮,暮赴娼楼期。

逢人说门阀,乐性惟珍奇。

弦歌恣娱燕,缯绮饰容仪。

田园日脧削,户门日倾隳。

声色游戏外,无馀亦无知。

帝王是何物,孔孟果为谁。

咄哉骄矜子,于世奚所裨。

不思厥祖父,亦曾寒士悲。

辛苦擢官仕,锱铢积家基。

期汝长富贵,岂意遽相衰。

儒生反坚耐,贵游多流离。

兴亡等一瞬,焉须嗟而悲。

吾宗二百年,相承惟礼诗。

吾早仕天京,声闻已四驰。

枢庭皂囊封,琅玕肝胆披。

但知尊天王,焉能臣戎夷。

新州席未暖,珠崖早穷羁。

辄作贾生哭,谩兴梁士噫。

仗节拟苏武,赓骚师楚累。

龙飞睹大人,忽诏衡阳移。

帝曰尔胡铨,无事久栖迟。

生还天所相,直谅时所推。

更当勉初志,用为朕倚毗。

一月便十迁,取官如摘髭。

记言立螭坳,讲幄坐龙帷。

草麻赐莲炬,陟爵衔金卮。

巡边辄开府,御笔亲标旗。

精兵三十万,指顾劳呵麾。

闻名已宵遁,奏功靖方陲。

归来笳鼓竞,虎拜登龙墀。

诏加端明职,赐第江之湄。

自喜可佚老,主上复勤思。

专礼逮白屋,悲非吾之宜。

四子还上殿,拥笏腰带垂。

父子拜前后,兄弟融愉怡。

诚由积善致,玉音重奖咨。

资殿尊职隆,授官非由私。

吾位等公相,吾年将期颐。

立身忠孝门,传家清白规。

但愿后世贤,努力勤撑持。

把盏吸明月,披襟招凉飔。

醉墨虽攲斜,是为子孙贻。

拼音

bēi zāi wèi rú zhě,lì xué bù zhī pí。

guān shū yǎn yù àn,bǐng bǐ shǒu shēng zhī。

wú yī ér hào hán,jué liáng qī tí jī。

wén sī kǔ míng sōu,xíng róng zhǎng kū léi。

fǔ yǎng duō zhūn zhān,lǚ shòu kuà xià qī。

shí jǔ fāng yī dì,shuāng bìn yǐ rú sī。

zhàng fū lǎo qiě bìng,yān yòng fù guì wèi。

kě lián shǎo zhuàng rì,shì zài pín jiàn shí。

chén chén zhū mén zhái,zhōng yǒu rǔ chòu ér。

zhuàng mào rú fù rén,guāng yíng gāo liáng jī。

qiǎng bǎo xí shì jué,mén chéng xūn qī zī。

qián tíng liè bì pū,chū rù xiāng zhuī suí。

qiān jīn bàn yuè lǐn,wàn qián gōng shǎng zhī。

hòu táng yōng shū jī,zǎo yè tóng xiào xī。

cuò luò kāi zhū cuì,yàn huī wò gāo zhī。

zhuāng shì jí yīng quǎn,huì cǎi zhì qiáng wēi。

qīng chūn fù bēi jiǔ,bái rì xiāo píng qí。

shǒu fèng hái jiǔ zhài,duī jīn xuǎn é méi。

cháo cóng bó tú yǐn,mù fù chāng lóu qī。

féng rén shuō mén fá,lè xìng wéi zhēn qí。

xián gē zì yú yàn,zēng qǐ shì róng yí。

tián yuán rì juān xuē,hù mén rì qīng huī。

shēng sè yóu xì wài,wú yú yì wú zhī。

dì wáng shì hé wù,kǒng mèng guǒ wèi shuí。

duō zāi jiāo jīn zi,yú shì xī suǒ bì。

bù sī jué zǔ fù,yì céng hán shì bēi。

xīn kǔ zhuó guān shì,zī zhū jī jiā jī。

qī rǔ zhǎng fù guì,qǐ yì jù xiāng shuāi。

rú shēng fǎn jiān nài,guì yóu duō liú lí。

xīng wáng děng yī shùn,yān xū jiē ér bēi。

wú zōng èr bǎi nián,xiāng chéng wéi lǐ shī。

wú zǎo shì tiān jīng,shēng wén yǐ sì chí。

shū tíng zào náng fēng,láng gān gān dǎn pī。

dàn zhī zūn tiān wáng,yān néng chén róng yí。

xīn zhōu xí wèi nuǎn,zhū yá zǎo qióng jī。

zhé zuò jiǎ shēng kū,mán xīng liáng shì yī。

zhàng jié nǐ sū wǔ,gēng sāo shī chǔ lèi。

lóng fēi dǔ dà rén,hū zhào héng yáng yí。

dì yuē ěr hú quán,wú shì jiǔ qī chí。

shēng hái tiān suǒ xiāng,zhí liàng shí suǒ tuī。

gèng dāng miǎn chū zhì,yòng wèi zhèn yǐ pí。

yī yuè biàn shí qiān,qǔ guān rú zhāi zī。

jì yán lì chī ào,jiǎng wò zuò lóng wéi。

cǎo má cì lián jù,zhì jué xián jīn zhī。

xún biān zhé kāi fǔ,yù bǐ qīn biāo qí。

jīng bīng sān shí wàn,zhǐ gù láo hē huī。

wén míng yǐ xiāo dùn,zòu gōng jìng fāng chuí。

guī lái jiā gǔ jìng,hǔ bài dēng lóng chí。

zhào jiā duān míng zhí,cì dì jiāng zhī méi。

zì xǐ kě yì lǎo,zhǔ shàng fù qín sī。

zhuān lǐ dǎi bái wū,bēi fēi wú zhī yí。

sì zi hái shàng diàn,yōng hù yāo dài chuí。

fù zi bài qián hòu,xiōng dì róng yú yí。

chéng yóu jī shàn zhì,yù yīn zhòng jiǎng zī。

zī diàn zūn zhí lóng,shòu guān fēi yóu sī。

wú wèi děng gōng xiāng,wú nián jiāng qī yí。

lì shēn zhōng xiào mén,chuán jiā qīng bái guī。

dàn yuàn hòu shì xián,nǔ lì qín chēng chí。

bǎ zhǎn xī míng yuè,pī jīn zhāo liáng sī。

zuì mò suī qī xié,shì wèi zi sūn yí。

作者介绍

胡铨

宋 · 1102年 - 1180年

宋吉州庐陵人,字邦衡,号澹庵。高宗建炎二年进士。授抚州军事判官。金人渡江南下,铨募乡丁助官军捍御。除枢密院编修官。绍兴八年,秦桧主和,铨抗疏力斥,乞斩秦桧与参政孙近、使臣王伦,声振朝野。诏除名,编管昭州,移谪吉阳军。桧死,移衡州。孝宗即位,复奉议郎,知饶州。历国史院编修官、兵部侍郎。以资政殿学士致仕。卒谥忠简。有《澹庵集》等。

查看全部作品 →