畴依

元会开物,风气浑庞。

聿生神圣,惟包羲皇。

始画八卦,人文炳煌。

大道之书,谁云已亡。

巍乎大哉,尧之为君。

其仁如天,其知如神。

凿井耕田,出作入息。

击壤而歌,不知帝力。

虞舜侧微,重华协帝。

父顽母嚚,烝烝以乂。

天理之极,人伦之至。

恭己当天,云行雨施。

禹乃嗣兴,载平水土。

天锡九畴,彝伦攸叙。

克俭克勤,不伐不矜。

有典有则,贻厥子孙。

昔在帝尧,咨舜一语。

允执厥中,舜亦命禹。

危微精一,义复兼举。

三圣授受,独盛前古。

汤聘莘尹,五进就桀。

天命人归,鸣条自葛。

以义制事,以礼制心。

日新厥德,鉴此盘铭。

于穆文王,顺帝之则。

身蒙大难,小心翼翼。

三分有二,以服事殷。

可谓至德,万邦仪刑。

武王达孝,善继善述。

盟津既誓,干戈载戢。

访于箕子,洪范以陈。

惟皇建极,反覆丁宁。

于皇周公,勤劳王家。

赤舄几几,德音不瑕。

思兼三王,以施四事。

坐以待日,制作大备。

生民以来,未有孔子。

金声玉振,始终条理。

五经之道,天地同流。

立此人极,万世东周。

贤哉颜子,好学独称。

既竭吾才,欲罢不能。

不贰不迁,庶乎亚圣。

一箪一瓢,不幸短命。

曾子虽鲁,纤悉不遗。

吾道一贯,以鲁得之。

易箦得正,手足斯启。

仁为己任,死而后已。

至哉子思,忧道失传。

推本遗训,中庸一编。

提挈纲维,开示蕴奥。

无声无臭,孰窥其妙。

惟孟轲氏,雄士绝识。

伯仲禹功,力距扬墨。

性善养气,前所未闻。

历选诸子,实醇乎醇。

圣道不行,自周公殁。

圣学不传,由孟子卒。

上无善治,下无真儒。

章句训诂,煨烬之馀。

皇宋文明,周子天畀。

不由师传,道体默契。

建图属书,以觉后觉。

上接洙泗,下开河洛。

历纪明道,祥应两程。

吟风弄月,有的其承。

体用一原,显微无间。

惠我光明,如夜复旦。

于时张子,崛起关中。

虎皮端坐,多士景从。

瞻彼洛矣,道淳所宗。

订顽揭牖,表表正蒙。

恭惟道统,一绝千载。

何绝之久,何续之易。

师友之盛,东南洋洋。

曰尹曰谢,曰游曰杨。

迪予朱子,理一分殊。

汛扫淫诐,煌煌四书。

有析其精,一字万钧。

有会于极,万古作程。

流泽未远,口耳复迷。

纂组断碎,倚托媚时。

大本斫丧,扰扰胡为。

渊源微矣,予将畴依。

拼音

yuán huì kāi wù,fēng qì hún páng。

yù shēng shén shèng,wéi bāo xī huáng。

shǐ huà bā guà,rén wén bǐng huáng。

dà dào zhī shū,shuí yún yǐ wáng。

wēi hū dà zāi,yáo zhī wèi jūn。

qí rén rú tiān,qí zhī rú shén。

záo jǐng gēng tián,chū zuò rù xī。

jī rǎng ér gē,bù zhī dì lì。

yú shùn cè wēi,zhòng huá xié dì。

fù wán mǔ yín,zhēng zhēng yǐ yì。

tiān lǐ zhī jí,rén lún zhī zhì。

gōng jǐ dāng tiān,yún xíng yǔ shī。

yǔ nǎi sì xīng,zài píng shuǐ tǔ。

tiān xī jiǔ chóu,yí lún yōu xù。

kè jiǎn kè qín,bù fá bù jīn。

yǒu diǎn yǒu zé,yí jué zi sūn。

xī zài dì yáo,zī shùn yī yǔ。

yǔn zhí jué zhōng,shùn yì mìng yǔ。

wēi wēi jīng yī,yì fù jiān jǔ。

sān shèng shòu shòu,dú shèng qián gǔ。

tāng pìn shēn yǐn,wǔ jìn jiù jié。

tiān mìng rén guī,míng tiáo zì gé。

yǐ yì zhì shì,yǐ lǐ zhì xīn。

rì xīn jué dé,jiàn cǐ pán míng。

yú mù wén wáng,shùn dì zhī zé。

shēn méng dà nán,xiǎo xīn yì yì。

sān fēn yǒu èr,yǐ fú shì yīn。

kě wèi zhì dé,wàn bāng yí xíng。

wǔ wáng dá xiào,shàn jì shàn shù。

méng jīn jì shì,gàn gē zài jí。

fǎng yú jī zi,hóng fàn yǐ chén。

wéi huáng jiàn jí,fǎn fù dīng níng。

yú huáng zhōu gōng,qín láo wáng jiā。

chì xì jǐ jǐ,dé yīn bù xiá。

sī jiān sān wáng,yǐ shī sì shì。

zuò yǐ dài rì,zhì zuò dà bèi。

shēng mín yǐ lái,wèi yǒu kǒng zi。

jīn shēng yù zhèn,shǐ zhōng tiáo lǐ。

wǔ jīng zhī dào,tiān dì tóng liú。

lì cǐ rén jí,wàn shì dōng zhōu。

xián zāi yán zi,hǎo xué dú chēng。

jì jié wú cái,yù bà bù néng。

bù èr bù qiān,shù hū yà shèng。

yī dān yī piáo,bù xìng duǎn mìng。

céng zi suī lǔ,xiān xī bù yí。

wú dào yī guàn,yǐ lǔ dé zhī。

yì zé dé zhèng,shǒu zú sī qǐ。

rén wèi jǐ rèn,sǐ ér hòu yǐ。

zhì zāi zi sī,yōu dào shī chuán。

tuī běn yí xùn,zhōng yōng yī biān。

tí qiè gāng wéi,kāi shì yùn ào。

wú shēng wú chòu,shú kuī qí miào。

wéi mèng kē shì,xióng shì jué shí。

bó zhòng yǔ gōng,lì jù yáng mò。

xìng shàn yǎng qì,qián suǒ wèi wén。

lì xuǎn zhū zi,shí chún hū chún。

shèng dào bù xíng,zì zhōu gōng mò。

shèng xué bù chuán,yóu mèng zi zú。

shàng wú shàn zhì,xià wú zhēn rú。

zhāng jù xùn gǔ,wēi jìn zhī yú。

huáng sòng wén míng,zhōu zi tiān bì。

bù yóu shī chuán,dào tǐ mò qì。

jiàn tú shǔ shū,yǐ jué hòu jué。

shàng jiē zhū sì,xià kāi hé luò。

lì jì míng dào,xiáng yīng liǎng chéng。

yín fēng nòng yuè,yǒu de qí chéng。

tǐ yòng yī yuán,xiǎn wēi wú jiān。

huì wǒ guāng míng,rú yè fù dàn。

yú shí zhāng zi,jué qǐ guān zhōng。

hǔ pí duān zuò,duō shì jǐng cóng。

zhān bǐ luò yǐ,dào chún suǒ zōng。

dìng wán jiē yǒu,biǎo biǎo zhèng méng。

gōng wéi dào tǒng,yī jué qiān zài。

hé jué zhī jiǔ,hé xù zhī yì。

shī yǒu zhī shèng,dōng nán yáng yáng。

yuē yǐn yuē xiè,yuē yóu yuē yáng。

dí yǔ zhū zi,lǐ yī fēn shū。

xùn sǎo yín bì,huáng huáng sì shū。

yǒu xī qí jīng,yī zì wàn jūn。

yǒu huì yú jí,wàn gǔ zuò chéng。

liú zé wèi yuǎn,kǒu ěr fù mí。

zuǎn zǔ duàn suì,yǐ tuō mèi shí。

dà běn zhuó sàng,rǎo rǎo hú wèi。

yuān yuán wēi yǐ,yǔ jiāng chóu yī。

作者介绍

王柏

宋 · 1197年 - 1274年

宋婺州金华人,字会之,一字伯会,号长啸,更号鲁斋。王瀚子。少孤,事伯兄甚恭。从黄干门人何基游,质实坚苦。高明绝识,序正诸经。曾为丽泽、上蔡两书院师。工诗善画,著述甚富。卒谥文宪。有《读易记》、《读书记》、《诗辨说》、《天文考》、《地理考》及文集等。

查看全部作品 →