子云兄命赋禄隐

子牟居江湖,而有魏阙心。

方朔待金马,与世相浮沉。

古来旷达士,岂必栖山林。

吾兄官湖南,一室横古今。

朝披祝融高,暮涉湘水深。

闲为漫郎饮,戏效愚溪吟。

圣贤虽云邈,彝训夙所钦。

斗水幸见收,西江等蹄涔。

吁嗟咸阳市,敝帚希千金。

应携忘言子,一和无弦琴。

拼音

zi móu jū jiāng hú,ér yǒu wèi quē xīn。

fāng shuò dài jīn mǎ,yǔ shì xiāng fú chén。

gǔ lái kuàng dá shì,qǐ bì qī shān lín。

wú xiōng guān hú nán,yī shì héng gǔ jīn。

cháo pī zhù róng gāo,mù shè xiāng shuǐ shēn。

xián wèi màn láng yǐn,xì xiào yú xī yín。

shèng xián suī yún miǎo,yí xùn sù suǒ qīn。

dòu shuǐ xìng jiàn shōu,xī jiāng děng tí cén。

xū jiē xián yáng shì,bì zhǒu xī qiān jīn。

yīng xié wàng yán zi,yī hé wú xián qín。

作者介绍

韩元吉

宋 · 1118年 - 1187年

韩元吉,南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如《柳梢青》“云淡秋云”、《贺新郎》“病起情怀恶”等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。

查看全部作品 →