七夕与孟婿约汤朝美率徐行中游鹤山

城市竞时节,幽寻固难同。

旧闻鹤山奇,欲往岁屡穷。

兹辰尚残暑,夙驾乘西风。

楚俗候飞鹊,阶庭闹儿童。

谁能事针缕,觅巧瓜果中。

起携东床友,况得下榻翁。

青蒲有杰客,放怀适相从。

一招云中仙,共呼潭底龙。

翠壁耸崷崒,龟鱼澹游空。

泉源几万斛,石窦藏丰隆。

久知神物交,解致零雨蒙。

我田甚无多,例思年谷丰。

公才正类此,时至会有庸。

竹间小招提,阒静无鼓钟。

枕石漱甘井,荔丹启筠笼。

若据两石羊,摩挲古狄铜。

高谈剧霏屑,壮气吹长虹。

可无樽酒绿,遂使老颊红。

醉语或不省,啸歌亦舂容。

归欤兴难尽,月明照风松。

拼音

chéng shì jìng shí jié,yōu xún gù nán tóng。

jiù wén hè shān qí,yù wǎng suì lǚ qióng。

zī chén shàng cán shǔ,sù jià chéng xī fēng。

chǔ sú hòu fēi què,jiē tíng nào ér tóng。

shuí néng shì zhēn lǚ,mì qiǎo guā guǒ zhōng。

qǐ xié dōng chuáng yǒu,kuàng dé xià tà wēng。

qīng pú yǒu jié kè,fàng huái shì xiāng cóng。

yī zhāo yún zhōng xiān,gòng hū tán dǐ lóng。

cuì bì sǒng qiú zú,guī yú dàn yóu kōng。

quán yuán jǐ wàn hú,shí dòu cáng fēng lóng。

jiǔ zhī shén wù jiāo,jiě zhì líng yǔ méng。

wǒ tián shén wú duō,lì sī nián gǔ fēng。

gōng cái zhèng lèi cǐ,shí zhì huì yǒu yōng。

zhú jiān xiǎo zhāo tí,qù jìng wú gǔ zhōng。

zhěn shí shù gān jǐng,lì dān qǐ yún lóng。

ruò jù liǎng shí yáng,mó sā gǔ dí tóng。

gāo tán jù fēi xiè,zhuàng qì chuī zhǎng hóng。

kě wú zūn jiǔ lǜ,suì shǐ lǎo jiá hóng。

zuì yǔ huò bù shěng,xiào gē yì chōng róng。

guī yú xīng nán jǐn,yuè míng zhào fēng sōng。

作者介绍

韩元吉

宋 · 1118年 - 1187年

韩元吉,南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如《柳梢青》“云淡秋云”、《贺新郎》“病起情怀恶”等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。

查看全部作品 →