豅豁岩

苍崖两分张,绝壁千丈起。

溪流忽奔注,万石相披靡。

跳波作惊雷,跬步清见底。

攀藤上巉岩,却立半空里。

几年天师庙,栏柱岌无址。

幽禽答远响,山花乱红花。

我来不知疲,危栈劣容屣。

同僚具壶觞,脚软正须此。

尘埃得遐瞩,真赏契心耳。

只应潭中龙,见客亦惊喜。

拼音

cāng yá liǎng fēn zhāng,jué bì qiān zhàng qǐ。

xī liú hū bēn zhù,wàn shí xiāng pī mí。

tiào bō zuò jīng léi,kuǐ bù qīng jiàn dǐ。

pān téng shàng chán yán,què lì bàn kōng lǐ。

jǐ nián tiān shī miào,lán zhù jí wú zhǐ。

yōu qín dá yuǎn xiǎng,shān huā luàn hóng huā。

wǒ lái bù zhī pí,wēi zhàn liè róng xǐ。

tóng liáo jù hú shāng,jiǎo ruǎn zhèng xū cǐ。

chén āi dé xiá zhǔ,zhēn shǎng qì xīn ěr。

zhǐ yīng tán zhōng lóng,jiàn kè yì jīng xǐ。

作者介绍

韩元吉

宋 · 1118年 - 1187年

韩元吉,南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如《柳梢青》“云淡秋云”、《贺新郎》“病起情怀恶”等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。

查看全部作品 →