溪泉命客

湛泉泉水镜样明,清溪溪水玉似清。

是中风物俱可人,一尘不到世累轻。

诗家者流修水裔,笔头春工不择地。

川君水灵圣得知,争遣酒兵互招致。

泉声似喜嘉客到,㶁㶁琴鸣徐弄操。

两榕伛偻巧逢迎,万竹敲铿当呵导。

清溪忽走间使来,言传号涣驱风雷。

鼻祖校文游览旧,对垒者谁人姓柳。

百年遗事傥可徵,今夕寻盟一杯酒。

客闻斯言但唯唯,熊掌固奇鱼亦美。

赏心乐事古难并,到此如何决行止。

凭栏会意梦非梦,止者静兮流者动。

嗟嗟此水真吾师,去流皆可随所之。

挥手谢泉归路晚,风雨潇潇溪上馆。

明朝收拾入新诗,两处溪泉皆意满。

拼音

zhàn quán quán shuǐ jìng yàng míng,qīng xī xī shuǐ yù shì qīng。

shì zhōng fēng wù jù kě rén,yī chén bù dào shì lèi qīng。

shī jiā zhě liú xiū shuǐ yì,bǐ tóu chūn gōng bù zé dì。

chuān jūn shuǐ líng shèng dé zhī,zhēng qiǎn jiǔ bīng hù zhāo zhì。

quán shēng shì xǐ jiā kè dào,guó guó qín míng xú nòng cāo。

liǎng róng yǔ lóu qiǎo féng yíng,wàn zhú qiāo kēng dāng hē dǎo。

qīng xī hū zǒu jiān shǐ lái,yán chuán hào huàn qū fēng léi。

bí zǔ xiào wén yóu lǎn jiù,duì lěi zhě shuí rén xìng liǔ。

bǎi nián yí shì tǎng kě zhēng,jīn xī xún méng yī bēi jiǔ。

kè wén sī yán dàn wéi wéi,xióng zhǎng gù qí yú yì měi。

shǎng xīn lè shì gǔ nán bìng,dào cǐ rú hé jué xíng zhǐ。

píng lán huì yì mèng fēi mèng,zhǐ zhě jìng xī liú zhě dòng。

jiē jiē cǐ shuǐ zhēn wú shī,qù liú jiē kě suí suǒ zhī。

huī shǒu xiè quán guī lù wǎn,fēng yǔ xiāo xiāo xī shàng guǎn。

míng cháo shōu shí rù xīn shī,liǎng chù xī quán jiē yì mǎn。

作者介绍

徐鹿卿

宋 · 1189年 - 1250年

宋隆兴丰城人,字德夫,号泉谷。宁宗嘉定十六年进士。为历知南安县,入任枢密院编修官,与起居郎方大琮、编修刘克庄、正字王迈同时遭劾,太学诸生作《四贤诗》颂之。知建昌军,宽赋敛、抑豪强、黜黠吏,革除秋苗斛面勒索。淳祐三年,迁太府少卿兼右司,屡有建言。进华文阁待制致仕。卒谥清正。有《泉谷文集》。

查看全部作品 →