春补揭榜史君为诗以农谕学次韵为谢

东郊前日劝农民,泮宫今日劝诸生。

劝农直欲使家给,劝士讵止隆鼎烹。

新诗随寓有规益,笔势滚滚今长庚。

芹藻生春鹄袍肃,听说笔耕同铁耕。

情田锄治付编简,儒藻溉灌须陶泓。

善根深培恐未固,恶念痛绝犹潜萌。

因农谕学良切至,一理通贯昭然明。

下民蚩蚩每难悟,不劝安得千仓盈。

读书为士岂待劝,劝且弗勉真眩名。

本然之天我固有,践履须蹋实地行。

要知为仁在乎熟,本无内外无将迎。

岁犹有歉道常富,士实为重农为轻。

贤侯之文菽粟味,虽出游戏皆真情。

居穷勿但作鱼蠹,官达还戒专蝇营。

信能行此乃有获,不负鲁泮鸣鸾声。

拼音

dōng jiāo qián rì quàn nóng mín,pàn gōng jīn rì quàn zhū shēng。

quàn nóng zhí yù shǐ jiā gěi,quàn shì jù zhǐ lóng dǐng pēng。

xīn shī suí yù yǒu guī yì,bǐ shì gǔn gǔn jīn zhǎng gēng。

qín zǎo shēng chūn gǔ páo sù,tīng shuō bǐ gēng tóng tiě gēng。

qíng tián chú zhì fù biān jiǎn,rú zǎo gài guàn xū táo hóng。

shàn gēn shēn péi kǒng wèi gù,è niàn tòng jué yóu qián méng。

yīn nóng yù xué liáng qiè zhì,yī lǐ tōng guàn zhāo rán míng。

xià mín chī chī měi nán wù,bù quàn ān dé qiān cāng yíng。

dú shū wèi shì qǐ dài quàn,quàn qiě fú miǎn zhēn xuàn míng。

běn rán zhī tiān wǒ gù yǒu,jiàn lǚ xū tà shí dì xíng。

yào zhī wèi rén zài hū shú,běn wú nèi wài wú jiāng yíng。

suì yóu yǒu qiàn dào cháng fù,shì shí wèi zhòng nóng wèi qīng。

xián hóu zhī wén shū sù wèi,suī chū yóu xì jiē zhēn qíng。

jū qióng wù dàn zuò yú dù,guān dá hái jiè zhuān yíng yíng。

xìn néng xíng cǐ nǎi yǒu huò,bù fù lǔ pàn míng luán shēng。

作者介绍

徐鹿卿

宋 · 1189年 - 1250年

宋隆兴丰城人,字德夫,号泉谷。宁宗嘉定十六年进士。为历知南安县,入任枢密院编修官,与起居郎方大琮、编修刘克庄、正字王迈同时遭劾,太学诸生作《四贤诗》颂之。知建昌军,宽赋敛、抑豪强、黜黠吏,革除秋苗斛面勒索。淳祐三年,迁太府少卿兼右司,屡有建言。进华文阁待制致仕。卒谥清正。有《泉谷文集》。

查看全部作品 →