泊召伯埭 汪藻 宋 孤舟渺无根,夜历数村雨。今朝乱晴景,水镜写霜树。哀鸿念群声,正到客愁处。男儿有怀抱,何事亦关汝。苍烟接牛斗,惝恍迷归路。明发问吾侬,乘流去复住。 拼音 gū zhōu miǎo wú gēn,yè lì shù cūn yǔ。jīn cháo luàn qíng jǐng,shuǐ jìng xiě shuāng shù。āi hóng niàn qún shēng,zhèng dào kè chóu chù。nán ér yǒu huái bào,hé shì yì guān rǔ。cāng yān jiē niú dòu,chǎng huǎng mí guī lù。míng fā wèn wú nóng,chéng liú qù fù zhù。 作者介绍 汪 汪藻 宋 · 1079年 - 1154年 汪藻,北宋末、南宋初文学家。字彦章,号浮溪,又号龙溪,饶州德兴(今属江西)人。汪谷之子。先世籍贯婺源,后移居饶州德兴(今属江西)。其著名代表作是《建炎三年十一月三日德音》。 查看全部作品 →