次韵过顾子美话旧因游惠山

放船出郭溪浑浑,乘潮夜到吾家门。

潮头细卷落花雨,湿橹不惊春梦魂。

君家难忘复易识,依然井径当丘樊。

向来恶子下窥处,绕屋但见清阴繁。

飘零怀抱少倾倒,一见故人如故园。

嗟予何因得之子,旧事请自钟陵论。

钟陵当日盛游集,往往前辈风流存。

啸歌虽容阮籍逸,人物不数王融谖。

我时三十君始壮,矫矫两鹤俱乘轩。

大儿洪徐小儿向,此外馀子何劳吞。

龙沙买酒醉秋月,倒床但听长江奔。

只今相去能几日,世事反复那胜言。

一官得谪大如屋,五年乞米供朝昏。

颇疑造物乃知我,欲使晚节穷弥敦。

君看静躁不同者,王孙顾肯还为猿。

饮酣起步青松根,共瞻佛宇诸峰尊。

席边正喜泉漱壑,风外已复乌啼村。

个中好著我辈人,寄与石上留洼樽。

拼音

fàng chuán chū guō xī hún hún,chéng cháo yè dào wú jiā mén。

cháo tóu xì juǎn luò huā yǔ,shī lǔ bù jīng chūn mèng hún。

jūn jiā nán wàng fù yì shí,yī rán jǐng jìng dāng qiū fán。

xiàng lái è zi xià kuī chù,rào wū dàn jiàn qīng yīn fán。

piāo líng huái bào shǎo qīng dào,yī jiàn gù rén rú gù yuán。

jiē yǔ hé yīn dé zhī zi,jiù shì qǐng zì zhōng líng lùn。

zhōng líng dāng rì shèng yóu jí,wǎng wǎng qián bèi fēng liú cún。

xiào gē suī róng ruǎn jí yì,rén wù bù shù wáng róng xuān。

wǒ shí sān shí jūn shǐ zhuàng,jiǎo jiǎo liǎng hè jù chéng xuān。

dà ér hóng xú xiǎo ér xiàng,cǐ wài yú zi hé láo tūn。

lóng shā mǎi jiǔ zuì qiū yuè,dào chuáng dàn tīng zhǎng jiāng bēn。

zhǐ jīn xiāng qù néng jǐ rì,shì shì fǎn fù nà shèng yán。

yī guān dé zhé dà rú wū,wǔ nián qǐ mǐ gōng cháo hūn。

pǒ yí zào wù nǎi zhī wǒ,yù shǐ wǎn jié qióng mí dūn。

jūn kàn jìng zào bù tóng zhě,wáng sūn gù kěn hái wèi yuán。

yǐn hān qǐ bù qīng sōng gēn,gòng zhān fú yǔ zhū fēng zūn。

xí biān zhèng xǐ quán shù hè,fēng wài yǐ fù wū tí cūn。

gè zhōng hǎo zhù wǒ bèi rén,jì yǔ shí shàng liú wā zūn。

作者介绍

汪藻

宋 · 1079年 - 1154年

汪藻,北宋末、南宋初文学家。字彦章,号浮溪,又号龙溪,饶州德兴(今属江西)人。汪谷之子。先世籍贯婺源,后移居饶州德兴(今属江西)。其著名代表作是《建炎三年十一月三日德音》。

查看全部作品 →