以诗酬答赠小侄 汪藻 宋 老奴携简来林泉,苍然白发垂枯颠。自甘老矣填沟壑,那识人间有地仙。小笺微意我所喜,扁舟便可来山前。轻帆破浪有清思,况是暑月开红莲。尘缘万事不足理,且欲一见增欣然。 拼音 lǎo nú xié jiǎn lái lín quán,cāng rán bái fā chuí kū diān。zì gān lǎo yǐ tián gōu hè,nà shí rén jiān yǒu dì xiān。xiǎo jiān wēi yì wǒ suǒ xǐ,biǎn zhōu biàn kě lái shān qián。qīng fān pò làng yǒu qīng sī,kuàng shì shǔ yuè kāi hóng lián。chén yuán wàn shì bù zú lǐ,qiě yù yī jiàn zēng xīn rán。 作者介绍 汪 汪藻 宋 · 1079年 - 1154年 汪藻,北宋末、南宋初文学家。字彦章,号浮溪,又号龙溪,饶州德兴(今属江西)人。汪谷之子。先世籍贯婺源,后移居饶州德兴(今属江西)。其著名代表作是《建炎三年十一月三日德音》。 查看全部作品 →