游都梁山

风吹古渡口,云满都梁山。

执热厌偪仄,幽寻上孱颜。

清泉似石乳,滴沥岩窦间。

乞此一瓢饮,为祛千载烦。

山灵知我意,殷然下层峦。

散空作急雨,抉石出甘寒。

一酌荡齿颊,三咽萦肺肝。

轻躯变滞骨,尘鞅思灵关。

来当踏云至,去当御风还。

再拜谢神休,幸汝不我悭。

拼音

fēng chuī gǔ dù kǒu,yún mǎn dōu liáng shān。

zhí rè yàn bī zè,yōu xún shàng càn yán。

qīng quán shì shí rǔ,dī lì yán dòu jiān。

qǐ cǐ yī piáo yǐn,wèi qū qiān zài fán。

shān líng zhī wǒ yì,yīn rán xià céng luán。

sàn kōng zuò jí yǔ,jué shí chū gān hán。

yī zhuó dàng chǐ jiá,sān yàn yíng fèi gān。

qīng qū biàn zhì gǔ,chén yāng sī líng guān。

lái dāng tà yún zhì,qù dāng yù fēng hái。

zài bài xiè shén xiū,xìng rǔ bù wǒ qiān。

作者介绍

洪炎

宋 · ? - ?

宋洪州南昌人,字玉父。洪刍弟。哲宗元祐间进士。为谷城令。复知颍州上谯县,有循政。累官著作郎、秘书少监。高宗初召为中书舍人。与兄洪朋、洪刍及弟洪羽俱有才名,号四洪。诗酷似黄庭坚。有《西渡集》。

查看全部作品 →