次岁雪后作

伊耆令将行,玄冥车载辖。

玉律岁肇新,一白至再白。

三冬望上瑞,犹喜在穷腊。

霅然冲气布,潜可弭凶札。

积之近盈尺,岂但宜黍麦。

化工尤善幻,散集总奇特。

飞扬漫天来,龙凤相摆掷。

万殊无两色,大地总明洁。

初疑散花女,空中碎裂帛。

俄成古佛居,移下烂银阙。

玲珑千万林,一一如玉刻。

梁园曾未春,纷纷遍游蝶。

飞鸟迷所栖,狡兔失其穴。

乾坤净无尘,川原互清发。

我辈当此时,意气倍轩豁。

顾惭海上夫,馁欲和旃啮。

滨死气不衰,挺挺抱奇节。

且非迈古才,闭门眠自若。

藏器以待用,内蕴经济业。

只有健吟哦,舍此无他说。

雅欲访古梅,一笑邀皓月。

开樽约胜践,共对此三绝。

夫何见睍消,非久即变灭。

是固雪负予,抑亦予负雪。

拼音

yī qí lìng jiāng xíng,xuán míng chē zài xiá。

yù lǜ suì zhào xīn,yī bái zhì zài bái。

sān dōng wàng shàng ruì,yóu xǐ zài qióng là。

zhà rán chōng qì bù,qián kě mǐ xiōng zhá。

jī zhī jìn yíng chǐ,qǐ dàn yí shǔ mài。

huà gōng yóu shàn huàn,sàn jí zǒng qí tè。

fēi yáng màn tiān lái,lóng fèng xiāng bǎi zhì。

wàn shū wú liǎng sè,dà dì zǒng míng jié。

chū yí sàn huā nǚ,kōng zhōng suì liè bó。

é chéng gǔ fú jū,yí xià làn yín quē。

líng lóng qiān wàn lín,yī yī rú yù kè。

liáng yuán céng wèi chūn,fēn fēn biàn yóu dié。

fēi niǎo mí suǒ qī,jiǎo tù shī qí xué。

qián kūn jìng wú chén,chuān yuán hù qīng fā。

wǒ bèi dāng cǐ shí,yì qì bèi xuān huō。

gù cán hǎi shàng fū,něi yù hé zhān niè。

bīn sǐ qì bù shuāi,tǐng tǐng bào qí jié。

qiě fēi mài gǔ cái,bì mén mián zì ruò。

cáng qì yǐ dài yòng,nèi yùn jīng jì yè。

zhǐ yǒu jiàn yín ó,shě cǐ wú tā shuō。

yǎ yù fǎng gǔ méi,yī xiào yāo hào yuè。

kāi zūn yuē shèng jiàn,gòng duì cǐ sān jué。

fū hé jiàn xiàn xiāo,fēi jiǔ jí biàn miè。

shì gù xuě fù yǔ,yì yì yǔ fù xuě。

作者介绍

卫宗武

宋 · ? - 1289年

宋嘉兴华亭人,字淇父,号九山。理宗淳祐间历官尚书郎,出知常州。罢归,以诗文自娱。宋亡不仕。有《秋声集》。

查看全部作品 →