答野渡垫宾并其子和篇

唐人尚五言,秀句推柳塘。

复有善鸣者,鸡鸣传远商。

氏名几百载,郁若兰芷香。

诗来破馀暑,如挹风露凉。

芬敷富辞藻,鲜碧逾丛篁。

铺张几案间,蔚为前修光。

读之律吕谐,击拊鸟声锵。

可踵翰林白,未逊太史黄。

东屏斯文主,书传撑满肠。

固宜苏门客,而有晁与张。

岂但如昔人,风雅能补亡。

胸中千万篇,浩若五谷穰。

况复有小坡,气习遗膏粱。

书林惟日涉,艺圃无时荒。

内有芳润融,外蔑声色戕。

篇章虽后至,岩菊擅晚芳。

又类秋芙蕖,水镜临夕阳。

顾惟糠秕扬,凛负荆棘芒。

叹予以诗隐,货药犹韩康。

何时天朗清,共泛兰亭觞。

拼音

táng rén shàng wǔ yán,xiù jù tuī liǔ táng。

fù yǒu shàn míng zhě,jī míng chuán yuǎn shāng。

shì míng jǐ bǎi zài,yù ruò lán zhǐ xiāng。

shī lái pò yú shǔ,rú yì fēng lù liáng。

fēn fū fù cí zǎo,xiān bì yú cóng huáng。

pù zhāng jǐ àn jiān,wèi wèi qián xiū guāng。

dú zhī lǜ lǚ xié,jī fǔ niǎo shēng qiāng。

kě zhǒng hàn lín bái,wèi xùn tài shǐ huáng。

dōng píng sī wén zhǔ,shū chuán chēng mǎn cháng。

gù yí sū mén kè,ér yǒu cháo yǔ zhāng。

qǐ dàn rú xī rén,fēng yǎ néng bǔ wáng。

xiōng zhōng qiān wàn piān,hào ruò wǔ gǔ ráng。

kuàng fù yǒu xiǎo pō,qì xí yí gāo liáng。

shū lín wéi rì shè,yì pǔ wú shí huāng。

nèi yǒu fāng rùn róng,wài miè shēng sè qiāng。

piān zhāng suī hòu zhì,yán jú shàn wǎn fāng。

yòu lèi qiū fú qú,shuǐ jìng lín xī yáng。

gù wéi kāng bǐ yáng,lǐn fù jīng jí máng。

tàn yǔ yǐ shī yǐn,huò yào yóu hán kāng。

hé shí tiān lǎng qīng,gòng fàn lán tíng shāng。

作者介绍

卫宗武

宋 · ? - 1289年

宋嘉兴华亭人,字淇父,号九山。理宗淳祐间历官尚书郎,出知常州。罢归,以诗文自娱。宋亡不仕。有《秋声集》。

查看全部作品 →