咏大

观水宣尼志,歌风汉祖篇。

鹏抟九万里,椿寿八千年。

老子能谈道,唐尧亦法天。

旅獒宜自戒,魏瓠不胜坚。

西域瓜如斛,东山栗比拳。

周蒿芟作柱,舜竹截为船。

鲁语讥居蔡,邠诗咏献豜。

雷声当拟圣,人迹谩疑仙。

宝训书传百,真乘界说千。

弓闻阳虎窃,鼎自郜城迁。

冯异依乔木,刘公受一钱。

小鲜无挠国,多稼最宜田。

骨有专车异,珠求径寸圆。

瘿垂惊瓮盎,雹下骇杯棬。

船泛银山浪,琴操急雨弦。

恐时心缦缦,卧处腹便便。

公罢三名府,官防五在边。

从容隐朝市,指顾奠山川。

已识古今体,且知天地全。

介圭催入觐,夏屋示优贤。

金印悬如斗,神毫运若椽。

安荣可长享,儒效照青编。

拼音

guān shuǐ xuān ní zhì,gē fēng hàn zǔ piān。

péng tuán jiǔ wàn lǐ,chūn shòu bā qiān nián。

lǎo zi néng tán dào,táng yáo yì fǎ tiān。

lǚ áo yí zì jiè,wèi hù bù shèng jiān。

xī yù guā rú hú,dōng shān lì bǐ quán。

zhōu hāo shān zuò zhù,shùn zhú jié wèi chuán。

lǔ yǔ jī jū cài,bīn shī yǒng xiàn jiān。

léi shēng dāng nǐ shèng,rén jì mán yí xiān。

bǎo xùn shū chuán bǎi,zhēn chéng jiè shuō qiān。

gōng wén yáng hǔ qiè,dǐng zì gào chéng qiān。

féng yì yī qiáo mù,liú gōng shòu yī qián。

xiǎo xiān wú náo guó,duō jià zuì yí tián。

gǔ yǒu zhuān chē yì,zhū qiú jìng cùn yuán。

yǐng chuí jīng wèng àng,báo xià hài bēi quān。

chuán fàn yín shān làng,qín cāo jí yǔ xián。

kǒng shí xīn màn màn,wò chù fù biàn biàn。

gōng bà sān míng fǔ,guān fáng wǔ zài biān。

cóng róng yǐn cháo shì,zhǐ gù diàn shān chuān。

yǐ shí gǔ jīn tǐ,qiě zhī tiān dì quán。

jiè guī cuī rù jìn,xià wū shì yōu xián。

jīn yìn xuán rú dòu,shén háo yùn ruò chuán。

ān róng kě zhǎng xiǎng,rú xiào zhào qīng biān。

作者介绍

孔平仲

宋 · ? - ?

宋临江新淦人,字义甫,一作毅父。孔武仲弟。英宗治平二年进士,又应制科。以吕公著荐为秘书丞、集贤校理。哲宗绍圣中,言者谓其元祐时附会当路,讥毁先烈,贬知衡州。元符二年,提举劾其违常平法,责惠州别驾,安置英州。徽宗立,召为户部金部郎中,出提举永兴路刑狱,帅鄜延、环庆。党论再起,罢,主管兖州景灵宫卒。长于史学,工文词,与兄孔文仲、孔武仲以文声起江西,时号三孔。有《孔氏谈苑》、《续世说》、《良世事證》、《释稗》、《诗戏》、《朝散集》(编入《清江三孔集》)。

查看全部作品 →