送谢仲规致仕

公年五十馀,须鬓黑如漆。

朝廷方进用,未是挂冠日。

又非力不任,数以身自乞。

人疑徇虚名,今也践其实。

萧然巢许姿,臭腐视冕绂。

东南富人材,卿相近间出。

急流能勇退,千古未有一。

贤哉谢夫子,趣尚真不屈。

腾装岭外远,归棹江边疾。

故乡何日到,清暑坐华室。

荔包杂红紫,茶品分甲乙。

岁时会亲宾,左右列图帙。

回头烟瘴地,挥手风波窟。

天将劳以生,乃独取闲佚。

观公眉宇秀,凛凛有道骨。

当为地上仙,不是笼中物。

我亦素有心,贱贫嗟汩没。

鸿鹄羽翼成,高飞脱罗罻。

鹪鹩未有巢,侧目空自失。

短章健公决,行且营蓬荜。

拼音

gōng nián wǔ shí yú,xū bìn hēi rú qī。

cháo tíng fāng jìn yòng,wèi shì guà guān rì。

yòu fēi lì bù rèn,shù yǐ shēn zì qǐ。

rén yí xùn xū míng,jīn yě jiàn qí shí。

xiāo rán cháo xǔ zī,chòu fǔ shì miǎn fú。

dōng nán fù rén cái,qīng xiāng jìn jiān chū。

jí liú néng yǒng tuì,qiān gǔ wèi yǒu yī。

xián zāi xiè fū zi,qù shàng zhēn bù qū。

téng zhuāng lǐng wài yuǎn,guī zhào jiāng biān jí。

gù xiāng hé rì dào,qīng shǔ zuò huá shì。

lì bāo zá hóng zǐ,chá pǐn fēn jiǎ yǐ。

suì shí huì qīn bīn,zuǒ yòu liè tú zhì。

huí tóu yān zhàng dì,huī shǒu fēng bō kū。

tiān jiāng láo yǐ shēng,nǎi dú qǔ xián yì。

guān gōng méi yǔ xiù,lǐn lǐn yǒu dào gǔ。

dāng wèi dì shàng xiān,bù shì lóng zhōng wù。

wǒ yì sù yǒu xīn,jiàn pín jiē gǔ méi。

hóng gǔ yǔ yì chéng,gāo fēi tuō luó wèi。

jiāo liáo wèi yǒu cháo,cè mù kōng zì shī。

duǎn zhāng jiàn gōng jué,xíng qiě yíng péng bì。

作者介绍

孔平仲

宋 · ? - ?

宋临江新淦人,字义甫,一作毅父。孔武仲弟。英宗治平二年进士,又应制科。以吕公著荐为秘书丞、集贤校理。哲宗绍圣中,言者谓其元祐时附会当路,讥毁先烈,贬知衡州。元符二年,提举劾其违常平法,责惠州别驾,安置英州。徽宗立,召为户部金部郎中,出提举永兴路刑狱,帅鄜延、环庆。党论再起,罢,主管兖州景灵宫卒。长于史学,工文词,与兄孔文仲、孔武仲以文声起江西,时号三孔。有《孔氏谈苑》、《续世说》、《良世事證》、《释稗》、《诗戏》、《朝散集》(编入《清江三孔集》)。

查看全部作品 →