寿襄阃

江南三月春事浓,人间处处熙东风。山阴亭下羽觞举,长安水边箫鼓从。

衣冠酣燕太平久,干戈浸钝铁钺朽。神州风景虽慷慨,已付新亭一杯酒。

皇天佑宋当此时,乃眷畴作邦家基。水晶宫里毓奇瑞,翼日生此神仙姿。

平时功业在学术,治道边防讲明出。遂将姬旦勤劳心,一洗吴人侈奢习。

襄阳自昔天下雄,形势今处常蛇中。彤弓玈矢自临牧,轻裘缓带惟从容。

鸡鸣而起夜无寐,切切安危以身系。四维盘石罔遗虑,千里毫厘尚深计。

一民未饱公足食,一兵尚寒公以衣。苍颜皓鬓已若瘠,黄童白叟人其嬉。

瞻言二十三郡国,根本其蕃赖封植。农知奠枕士超距,岂但边人戒生隙。

几番河檄动汉关,折冲随出精神间。平淮既敌江汉盛,救邢况尽春秋难。

往时国未一兴役,动以千金大农给。自公边用足幕府,不费中朝一毫力。

往时馈饷识调师,粟殆不及期年支。自公留屯上方略,粒米狼戾如京坻。

规模宏大有如此,古犹其难况今撽。朝廷宿望四海重,中外先生一人耳。

我闻文正腹有百万兵,西贼闻之心胆惊。胸中武库今十倍,一尘宜弗轒辒侵。

忠定昔年镇全益,一信五年方做得。况今终始一勤字,十年之间未尝息。

噫嘻楚人申讨无日休,越人生聚几岁周。规摹止俟机会至,社稷固赖封疆谋。

史毋比公仅羊杜,雅毋咏公止申甫。昌唐安得十元吉,平蔡惟须一裴度。

黄扉紫闼深帝思,衮衣赤舄行公归。愿公寿躬寿王国,牛马下走亦作寿域之黔黎。

拼音

jiāng nán sān yuè chūn shì nóng,rén jiān chù chù xī dōng fēng。shān yīn tíng xià yǔ shāng jǔ,zhǎng ān shuǐ biān xiāo gǔ cóng。

yī guān hān yàn tài píng jiǔ,gàn gē jìn dùn tiě yuè xiǔ。shén zhōu fēng jǐng suī kāng kǎi,yǐ fù xīn tíng yī bēi jiǔ。

huáng tiān yòu sòng dāng cǐ shí,nǎi juàn chóu zuò bāng jiā jī。shuǐ jīng gōng lǐ yù qí ruì,yì rì shēng cǐ shén xiān zī。

píng shí gōng yè zài xué shù,zhì dào biān fáng jiǎng míng chū。suì jiāng jī dàn qín láo xīn,yī xǐ wú rén chǐ shē xí。

xiāng yáng zì xī tiān xià xióng,xíng shì jīn chù cháng shé zhōng。tóng gōng lú shǐ zì lín mù,qīng qiú huǎn dài wéi cóng róng。

jī míng ér qǐ yè wú mèi,qiè qiè ān wēi yǐ shēn xì。sì wéi pán shí wǎng yí lǜ,qiān lǐ háo lí shàng shēn jì。

yī mín wèi bǎo gōng zú shí,yī bīng shàng hán gōng yǐ yī。cāng yán hào bìn yǐ ruò jí,huáng tóng bái sǒu rén qí xī。

zhān yán èr shí sān jùn guó,gēn běn qí fān lài fēng zhí。nóng zhī diàn zhěn shì chāo jù,qǐ dàn biān rén jiè shēng xì。

jǐ fān hé xí dòng hàn guān,zhé chōng suí chū jīng shén jiān。píng huái jì dí jiāng hàn shèng,jiù xíng kuàng jǐn chūn qiū nán。

wǎng shí guó wèi yī xīng yì,dòng yǐ qiān jīn dà nóng gěi。zì gōng biān yòng zú mù fǔ,bù fèi zhōng cháo yī háo lì。

wǎng shí kuì xiǎng shí diào shī,sù dài bù jí qī nián zhī。zì gōng liú tún shàng fāng lüè,lì mǐ láng lì rú jīng chí。

guī mó hóng dà yǒu rú cǐ,gǔ yóu qí nán kuàng jīn qiào。cháo tíng sù wàng sì hǎi zhòng,zhōng wài xiān shēng yī rén ěr。

wǒ wén wén zhèng fù yǒu bǎi wàn bīng,xī zéi wén zhī xīn dǎn jīng。xiōng zhōng wǔ kù jīn shí bèi,yī chén yí fú fén wēn qīn。

zhōng dìng xī nián zhèn quán yì,yī xìn wǔ nián fāng zuò dé。kuàng jīn zhōng shǐ yī qín zì,shí nián zhī jiān wèi cháng xī。

yī xī chǔ rén shēn tǎo wú rì xiū,yuè rén shēng jù jǐ suì zhōu。guī mó zhǐ qí jī huì zhì,shè jì gù lài fēng jiāng móu。

shǐ wú bǐ gōng jǐn yáng dù,yǎ wú yǒng gōng zhǐ shēn fǔ。chāng táng ān dé shí yuán jí,píng cài wéi xū yī péi dù。

huáng fēi zǐ tà shēn dì sī,gǔn yī chì xì xíng gōng guī。yuàn gōng shòu gōng shòu wáng guó,niú mǎ xià zǒu yì zuò shòu yù zhī qián lí。

作者介绍

李曾伯

宋 · ? - ?

宋怀州人,居嘉兴,字长孺,号可斋。李邦彦孙。理宗淳祐中历知静江府、广西经略安抚使,陈守边之宜五事。累进资政殿学士,授四川宣抚使,特赐同进士出身。景定五年,知庆元府兼沿海制置使,寻遭论劾夺职。恭帝德祐初追复原官。多言边境之事,为贾似道所嫉,使不竟其用。有《可斋杂稿》。

查看全部作品 →