奉和御制奉先歌

皇家兮仙祖,上世兮圣神。承云兮分治,驾羽兮临民。

诞昭兮馨烈,高陟兮元真。载乘土运临三古,属象羲农振遐武。

爰炳明灵陟上苍,绵绵圣绪庆悠长。既积仁兮累德,爰振耀兮流芳。

罄二仪兮垂祐,弥万祀兮开祥。巍巍烈祖兮膺宸历,御瑶图兮建鳌极。

东征西怨兮振群黎,下舞上歌兮康庶国。优游亮直显敦仁,锡羡休嘉符拓迹。

四貊名王尺组羁,九涯远道安车适。圣功耆定实登三,方赆骏奔惟旅百。

赫赫神宗廓帝纮,昭广运兮洽和平。礼适素青兮沿夏子,化归醲粹兮复胥庭。

宪六学兮昭地纬,事七庙兮奉天经。震叠威霆兮逾朔幕,汪洋惠露兮浃编氓。

偃节灵台兮黜武,漏鱼宽网兮蠲刑。三叶缉熙兮隆绍继,皇穹右序兮隤繁祉。

徘徊飙歘兮授元符,焜耀樵蒸兮修茂礼。思文成颂兮迪先谋,多黍申歌兮昭乐岁。

参侔开阖已无为,虔巩盈成弥若厉。惟寤寐兮符通,实天人兮合契。

降仙驭兮自三清,谕灵源兮逾百世。遐锡鸿休茂本枝,永符盛德昭明类。

荐徽册,致清衷,斋明兮显至。款太空,告繁禧,监观兮斯暨。

对越兮储精,聿怀兮忘寐。舄奕千龄播德芬,钦崇茂典协经纶。

神化有开彰密命,庆基无际等高旻。

拼音

huáng jiā xī xiān zǔ,shàng shì xī shèng shén。chéng yún xī fēn zhì,jià yǔ xī lín mín。

dàn zhāo xī xīn liè,gāo zhì xī yuán zhēn。zài chéng tǔ yùn lín sān gǔ,shǔ xiàng xī nóng zhèn xiá wǔ。

yuán bǐng míng líng zhì shàng cāng,mián mián shèng xù qìng yōu zhǎng。jì jī rén xī lèi dé,yuán zhèn yào xī liú fāng。

qìng èr yí xī chuí yòu,mí wàn sì xī kāi xiáng。wēi wēi liè zǔ xī yīng chén lì,yù yáo tú xī jiàn áo jí。

dōng zhēng xī yuàn xī zhèn qún lí,xià wǔ shàng gē xī kāng shù guó。yōu yóu liàng zhí xiǎn dūn rén,xī xiàn xiū jiā fú tuò jì。

sì mò míng wáng chǐ zǔ jī,jiǔ yá yuǎn dào ān chē shì。shèng gōng qí dìng shí dēng sān,fāng jìn jùn bēn wéi lǚ bǎi。

hè hè shén zōng kuò dì hóng,zhāo guǎng yùn xī qià hé píng。lǐ shì sù qīng xī yán xià zi,huà guī nóng cuì xī fù xū tíng。

xiàn liù xué xī zhāo dì wěi,shì qī miào xī fèng tiān jīng。zhèn dié wēi tíng xī yú shuò mù,wāng yáng huì lù xī jiā biān máng。

yǎn jié líng tái xī chù wǔ,lòu yú kuān wǎng xī juān xíng。sān yè jī xī xī lóng shào jì,huáng qióng yòu xù xī tuí fán zhǐ。

pái huái biāo chuā xī shòu yuán fú,kūn yào qiáo zhēng xī xiū mào lǐ。sī wén chéng sòng xī dí xiān móu,duō shǔ shēn gē xī zhāo lè suì。

cān móu kāi hé yǐ wú wèi,qián gǒng yíng chéng mí ruò lì。wéi wù mèi xī fú tōng,shí tiān rén xī hé qì。

jiàng xiān yù xī zì sān qīng,yù líng yuán xī yú bǎi shì。xiá xī hóng xiū mào běn zhī,yǒng fú shèng dé zhāo míng lèi。

jiàn huī cè,zhì qīng zhōng,zhāi míng xī xiǎn zhì。kuǎn tài kōng,gào fán xǐ,jiān guān xī sī jì。

duì yuè xī chǔ jīng,yù huái xī wàng mèi。xì yì qiān líng bō dé fēn,qīn chóng mào diǎn xié jīng lún。

shén huà yǒu kāi zhāng mì mìng,qìng jī wú jì děng gāo mín。

作者介绍

夏竦

宋 · 985年 - 1051年

宋江州德安人,字子乔。以父战契丹死,授丹阳主簿。真宗景德四年举贤良方正科。累迁知制诰。仁宗天圣五年,除枢密副使。七年,拜参知政事。因与宰相吕夷简不合,复为枢密副使。康定中除陕西经略安抚使,怯于用兵西夏,自请解兵权,改判河中府。庆历三年召拜枢密使,为台谏所攻,改知亳州。七年,复为枢密使,旋再被论罢,出知河南府。有才智,然尚权术,性贪婪,世人目为奸邪。卒谥文庄。有《文庄集》、《古文四声韵》。

查看全部作品 →