奉和御制宣读天书

赫赫穹符迪庆基,巍巍真绪拥繁禧。

控飙灵御传天意,候日珍文告帝期。

奉诣乔丘彰锡祉,胙壤濑乡修茂礼。

宸闱薰祓款云舆,戎候耕耘櫜象弭。

纪号惟新岁历呈,三元初吉协休辰。

徽册奉天熙事蒇,丕名尊祖皇仪展。

太宫荐鬯孝思伸,阳位升烟鸿庆远。

瑞应纷纶百福同,寅威宝命务尊崇。

布宣精意诚明显,申饬攸司宪度隆。

将披秘蕴昭灵契,欲使万方知帝意。

肆眚端门诏毕旋,灵场预启百枝燃。

夙陈路寝敷瑶席,躬荐真香奏瑞烟。

三辰淳耀居斋室,阶满祥蓂当望日。

大裘陟降既登歌,群后延登皆上笏。

元辅披縢圣训扬,枢臣援翰宝文彰。

有虞出洛龟休跃,唐氏衔图凤罢翔。

辞若洞章皆擿句,字如龙篆宛分行。

森沉虎旆严真卫,肃穆珠旒增洁志。

敬受丹书岂易侔,式旌玉刻诚难继。

修修羽帐降星辰,杳杳飙斿驻圣真。

庭际烟霞辉晔晔,天中鸾鹤羽兟兟。

微密妙言爰备举,庞鸿盛则已宣臻。

一一嘉猷保元后,谆谆深旨为含生。

写成别笈缄藏密,荐献礼周弥袭吉。

恍恍真心显道枢,穰穰景佑归宸历。

升闻璿宙洽神欢,昭纪琅函为睿式。

万灵潜卫极寅威,九序相趋皆励翼。

绵宇弥隆清净风,虚晨益鉴馨香德。

岂独飞英冠百王,祗延道荫永欢康。

薰弦浚发南风咏,丕显清衷报彼苍。

拼音

hè hè qióng fú dí qìng jī,wēi wēi zhēn xù yōng fán xǐ。

kòng biāo líng yù chuán tiān yì,hòu rì zhēn wén gào dì qī。

fèng yì qiáo qiū zhāng xī zhǐ,zuò rǎng lài xiāng xiū mào lǐ。

chén wéi xūn fú kuǎn yún yú,róng hòu gēng yún gāo xiàng mǐ。

jì hào wéi xīn suì lì chéng,sān yuán chū jí xié xiū chén。

huī cè fèng tiān xī shì chǎn,pī míng zūn zǔ huáng yí zhǎn。

tài gōng jiàn chàng xiào sī shēn,yáng wèi shēng yān hóng qìng yuǎn。

ruì yīng fēn lún bǎi fú tóng,yín wēi bǎo mìng wù zūn chóng。

bù xuān jīng yì chéng míng xiǎn,shēn chì yōu sī xiàn dù lóng。

jiāng pī mì yùn zhāo líng qì,yù shǐ wàn fāng zhī dì yì。

sì shěng duān mén zhào bì xuán,líng chǎng yù qǐ bǎi zhī rán。

sù chén lù qǐn fū yáo xí,gōng jiàn zhēn xiāng zòu ruì yān。

sān chén chún yào jū zhāi shì,jiē mǎn xiáng míng dāng wàng rì。

dà qiú zhì jiàng jì dēng gē,qún hòu yán dēng jiē shàng hù。

yuán fǔ pī téng shèng xùn yáng,shū chén yuán hàn bǎo wén zhāng。

yǒu yú chū luò guī xiū yuè,táng shì xián tú fèng bà xiáng。

cí ruò dòng zhāng jiē tī jù,zì rú lóng zhuàn wǎn fēn xíng。

sēn chén hǔ pèi yán zhēn wèi,sù mù zhū liú zēng jié zhì。

jìng shòu dān shū qǐ yì móu,shì jīng yù kè chéng nán jì。

xiū xiū yǔ zhàng jiàng xīng chén,yǎo yǎo biāo yóu zhù shèng zhēn。

tíng jì yān xiá huī yè yè,tiān zhōng luán hè yǔ shēn shēn。

wēi mì miào yán yuán bèi jǔ,páng hóng shèng zé yǐ xuān zhēn。

yī yī jiā yóu bǎo yuán hòu,zhūn zhūn shēn zhǐ wèi hán shēng。

xiě chéng bié jí jiān cáng mì,jiàn xiàn lǐ zhōu mí xí jí。

huǎng huǎng zhēn xīn xiǎn dào shū,ráng ráng jǐng yòu guī chén lì。

shēng wén xuán zhòu qià shén huān,zhāo jì láng hán wèi ruì shì。

wàn líng qián wèi jí yín wēi,jiǔ xù xiāng qū jiē lì yì。

mián yǔ mí lóng qīng jìng fēng,xū chén yì jiàn xīn xiāng dé。

qǐ dú fēi yīng guān bǎi wáng,zhī yán dào yīn yǒng huān kāng。

xūn xián jùn fā nán fēng yǒng,pī xiǎn qīng zhōng bào bǐ cāng。

作者介绍

夏竦

宋 · 985年 - 1051年

宋江州德安人,字子乔。以父战契丹死,授丹阳主簿。真宗景德四年举贤良方正科。累迁知制诰。仁宗天圣五年,除枢密副使。七年,拜参知政事。因与宰相吕夷简不合,复为枢密副使。康定中除陕西经略安抚使,怯于用兵西夏,自请解兵权,改判河中府。庆历三年召拜枢密使,为台谏所攻,改知亳州。七年,复为枢密使,旋再被论罢,出知河南府。有才智,然尚权术,性贪婪,世人目为奸邪。卒谥文庄。有《文庄集》、《古文四声韵》。

查看全部作品 →