山间大风雨昼夜不止闻松声撼床戏成拙语谩录呈葺芷参溪

颠风横雨穷山秋,樵青弛檐车停辀。

松声撼空吼万牛,轰豗势欲倾不周。

晨鸡扼吭喑且愁,百鸟何敢相喧啾。

恍疑赵壁环诸侯,呼声动地锵弓矛。

又疑变化鹍鹏俦,垂天鼓翼南溟陬。

或者挽翻河汉流,电飞霆击龙蛟虬。

不然火烈陆浑丘,天跳地踔啼熊猴。

狂吞很吐山裂鸠,大音奔腾怒相投。

梦中惊回仙枕游,分明夜宿浙江头。

三更潮水掀柁楼,苍茫起坐拥黄紬。

触屏唤作钱塘舟,此身端坐岩之幽。

如何两耳不自由,乃与喧寂为湛浮。

影蛇石虎以妄求,世间万事浪喜忧。

大学能定心逸休,疾雷破柱方夷犹。

直须养浩师孟邹,风止韵作商声讴。

拼音

diān fēng héng yǔ qióng shān qiū,qiáo qīng chí yán chē tíng zhōu。

sōng shēng hàn kōng hǒu wàn niú,hōng huī shì yù qīng bù zhōu。

chén jī è kēng yīn qiě chóu,bǎi niǎo hé gǎn xiāng xuān jiū。

huǎng yí zhào bì huán zhū hóu,hū shēng dòng dì qiāng gōng máo。

yòu yí biàn huà kūn péng chóu,chuí tiān gǔ yì nán míng zōu。

huò zhě wǎn fān hé hàn liú,diàn fēi tíng jī lóng jiāo qiú。

bù rán huǒ liè lù hún qiū,tiān tiào dì chuō tí xióng hóu。

kuáng tūn hěn tǔ shān liè jiū,dà yīn bēn téng nù xiāng tóu。

mèng zhōng jīng huí xiān zhěn yóu,fēn míng yè sù zhè jiāng tóu。

sān gèng cháo shuǐ xiān duò lóu,cāng máng qǐ zuò yōng huáng chóu。

chù píng huàn zuò qián táng zhōu,cǐ shēn duān zuò yán zhī yōu。

rú hé liǎng ěr bù zì yóu,nǎi yǔ xuān jì wèi zhàn fú。

yǐng shé shí hǔ yǐ wàng qiú,shì jiān wàn shì làng xǐ yōu。

dà xué néng dìng xīn yì xiū,jí léi pò zhù fāng yí yóu。

zhí xū yǎng hào shī mèng zōu,fēng zhǐ yùn zuò shāng shēng ōu。

作者介绍

郑清之

宋 · 1176年 - 1252年

宋庆元府鄞县人,字德源,号安晚。初名燮,字文叔。郑若冲子。宁宗嘉定十年进士。少曾从楼昉学,以能文极为楼钥称赏。历官国子学录、太学博士。与史弥远同策立理宗。累迁参知政事兼同知枢密院事。绍定六年,拜右丞相兼枢密使。端平初,召还真德秀、魏了翁等人,时号“小元祐”。次年拜左丞相兼枢密使。逾年疏请去职。淳祐九年累复左相。十一年致仕。卒谥忠定。有《安晚集》。

查看全部作品 →