送新姜与葺芷

仲尼胡不彻姜食,损智深讥藏戏剧。

将以愚民岂其然,半山失喜为动色。

拗执谁解镌此老,一时凿说契胸臆。

我疑谂之神农书,增壮胃腑良有力。

吕令音商其味辛,调芼鱼蔬檗香稷。

方冬沃土培其根,陇畦分封随壤息。

长须视苗廑献新,先时斸取奋锄棘。

青株斯拔薤本重,红萁半露菱包侧。

骈指惊看产漆园,胝足疑为导积石。

欲捣芳辛入齑臼,为怜肤理傲金狄。

仆命荠荼涴诗雅,肩差梅桂班内则。

笑加束缚代书鲤,持助饔庖鲙银鲫。

旱年宜姜谚有之,今岁雨多生意啬。

小摘酸寒类甲菜,大何婴冒期膝席。

公羊谷梁汝往哉,反音一笑当勿劾。

拼音

zhòng ní hú bù chè jiāng shí,sǔn zhì shēn jī cáng xì jù。

jiāng yǐ yú mín qǐ qí rán,bàn shān shī xǐ wèi dòng sè。

ǎo zhí shuí jiě juān cǐ lǎo,yī shí záo shuō qì xiōng yì。

wǒ yí shěn zhī shén nóng shū,zēng zhuàng wèi fǔ liáng yǒu lì。

lǚ lìng yīn shāng qí wèi xīn,diào mào yú shū bò xiāng jì。

fāng dōng wò tǔ péi qí gēn,lǒng qí fēn fēng suí rǎng xī。

zhǎng xū shì miáo jǐn xiàn xīn,xiān shí zhǔ qǔ fèn chú jí。

qīng zhū sī bá xiè běn zhòng,hóng qí bàn lù líng bāo cè。

pián zhǐ jīng kàn chǎn qī yuán,zhī zú yí wèi dǎo jī shí。

yù dǎo fāng xīn rù jī jiù,wèi lián fū lǐ ào jīn dí。

pū mìng jì tú wò shī yǎ,jiān chà méi guì bān nèi zé。

xiào jiā shù fù dài shū lǐ,chí zhù yōng páo kuài yín jì。

hàn nián yí jiāng yàn yǒu zhī,jīn suì yǔ duō shēng yì sè。

xiǎo zhāi suān hán lèi jiǎ cài,dà hé yīng mào qī xī xí。

gōng yáng gǔ liáng rǔ wǎng zāi,fǎn yīn yī xiào dāng wù hé。

作者介绍

郑清之

宋 · 1176年 - 1252年

宋庆元府鄞县人,字德源,号安晚。初名燮,字文叔。郑若冲子。宁宗嘉定十年进士。少曾从楼昉学,以能文极为楼钥称赏。历官国子学录、太学博士。与史弥远同策立理宗。累迁参知政事兼同知枢密院事。绍定六年,拜右丞相兼枢密使。端平初,召还真德秀、魏了翁等人,时号“小元祐”。次年拜左丞相兼枢密使。逾年疏请去职。淳祐九年累复左相。十一年致仕。卒谥忠定。有《安晚集》。

查看全部作品 →