惠墨

老龙卧苍海,千年抱明珠。

神禹决淮泗,偃蹇不受驱。

怒走嵩岱顶,风雨撼八区。

亭亭立天柱,化作青松株。

蟠根蛰九地,融液如流酥。

嶙峋脱支节,幽人拾肌肤。

虹光夜穿屋,盎突明膏腴。

芳薰渐凝渍,玄霜出冰壶。

糅以丹凤髓,摹以青龟趺。

捣以明月兔,曝之旸谷乌。

或润似玉玦,或坚如金觚。

六丁下取将,香蔼流清都。

绛阙注仙籍,白日飞凡夫。

借问何神灵,黑质分龙躯。

干将昨已至,莫耶复来趋。

二龙适吻合,变化尤其殊。

君看一滴水,双双跃天衢。

拼音

lǎo lóng wò cāng hǎi,qiān nián bào míng zhū。

shén yǔ jué huái sì,yǎn jiǎn bù shòu qū。

nù zǒu sōng dài dǐng,fēng yǔ hàn bā qū。

tíng tíng lì tiān zhù,huà zuò qīng sōng zhū。

pán gēn zhé jiǔ dì,róng yè rú liú sū。

lín xún tuō zhī jié,yōu rén shí jī fū。

hóng guāng yè chuān wū,àng tū míng gāo yú。

fāng xūn jiàn níng zì,xuán shuāng chū bīng hú。

róu yǐ dān fèng suǐ,mó yǐ qīng guī fū。

dǎo yǐ míng yuè tù,pù zhī yáng gǔ wū。

huò rùn shì yù jué,huò jiān rú jīn gū。

liù dīng xià qǔ jiāng,xiāng ǎi liú qīng dōu。

jiàng quē zhù xiān jí,bái rì fēi fán fū。

jiè wèn hé shén líng,hēi zhì fēn lóng qū。

gàn jiāng zuó yǐ zhì,mò yé fù lái qū。

èr lóng shì wěn hé,biàn huà yóu qí shū。

jūn kàn yī dī shuǐ,shuāng shuāng yuè tiān qú。

作者介绍

郑清之

宋 · 1176年 - 1252年

宋庆元府鄞县人,字德源,号安晚。初名燮,字文叔。郑若冲子。宁宗嘉定十年进士。少曾从楼昉学,以能文极为楼钥称赏。历官国子学录、太学博士。与史弥远同策立理宗。累迁参知政事兼同知枢密院事。绍定六年,拜右丞相兼枢密使。端平初,召还真德秀、魏了翁等人,时号“小元祐”。次年拜左丞相兼枢密使。逾年疏请去职。淳祐九年累复左相。十一年致仕。卒谥忠定。有《安晚集》。

查看全部作品 →