南坡口号十八首

【其一】

十日南坡两日晴,晴时不放日华明。

春光似妒闲人占,端的春风饱世情。

【其二】

天工忽忽度年光,料理人间富贵忙。

闲里何曾关造物,一分风景亦收藏。

【其三】

谁将春晚作冬看,添着绵衣减却难。

道是麦寒犹未在,愿渠麦熟且禁寒。

【其四】

休言无地起楼台,十个花窠没处栽。

东近比邻西近水,且教红白面墙开。

【其五】

欲识鱼梁试作看,轻抛野渌罩清寒。

几回漉起空无物,输杀群儿下钓竿。

【其六】

吾孙宗子喜相过,一笑檀栾似乐窝。

且向尊中陪北海,直须闲里识南坡。

【其七】

酷爱鸟鸣山更幽,墙阴风雨但飕飕。

筠笼买得春禽语,不会忧时也白头。

【其八】

管弦不碍登山屐,粱肉何妨满腹书。

岂是清谈愧夷甫,为无阿堵绕吾庐。

【其九】

试向清池放小鲜,洋洋圉圉忽攸然。

校人真个知鱼乐,杀活机锋总是禅。

【其十】

分席春畦仅一弓,灵根移自石窗东。

饶渠五味夸仙药,争似盐梅正策功。

【其十一】

纷纶儿造信多才,果解分风作去来。

我向南坡一旬雨,春阴今晓为谁开。

【其十二】

小窗白醉篆香迟,只有书君伴燕颐。

料得人间无此乐,殷勤献与定牢辞。

【其十三】

枝筇挂起一旬彊,剪剪春寒到柳塘。

白发不公欺老我,偏于闲处引风霜。

【其十四】

记得儿时诵古诗,其甘如荠谓吾欺。

淡交休恨相知晚,携向晶盘笑杀伊。

【其十五】

晓来两鹊屋山鸣,报喜多应只报晴。

似为东皇传好语,故留胜赏到清明。

【其十六】

旧日都城饫子鱼,一鳞今不到茅庐。

果然额上通三印,尽去侯门代鲤书。

【其十七】

安晚生涯冷似灰,别墅经营半月回。

夸与儿郎翁骤富,诗囊盈握送陈雷。

【其十八】

红红白白共枝荣,怪底山茶有宁馨。

倩得司花来判断,不妨一姓养螟蛉。

拼音

shí rì nán pō liǎng rì qíng,qíng shí bù fàng rì huá míng。

chūn guāng shì dù xián rén zhàn,duān de chūn fēng bǎo shì qíng。

tiān gōng hū hū dù nián guāng,liào lǐ rén jiān fù guì máng。

xián lǐ hé céng guān zào wù,yī fēn fēng jǐng yì shōu cáng。

shuí jiāng chūn wǎn zuò dōng kàn,tiān zhe mián yī jiǎn què nán。

dào shì mài hán yóu wèi zài,yuàn qú mài shú qiě jìn hán。

xiū yán wú dì qǐ lóu tái,shí gè huā kē méi chù zāi。

dōng jìn bǐ lín xī jìn shuǐ,qiě jiào hóng bái miàn qiáng kāi。

yù shí yú liáng shì zuò kàn,qīng pāo yě lù zhào qīng hán。

jǐ huí lù qǐ kōng wú wù,shū shā qún ér xià diào gān。

wú sūn zōng zi xǐ xiāng guò,yī xiào tán luán shì lè wō。

qiě xiàng zūn zhōng péi běi hǎi,zhí xū xián lǐ shí nán pō。

kù ài niǎo míng shān gèng yōu,qiáng yīn fēng yǔ dàn sōu sōu。

yún lóng mǎi dé chūn qín yǔ,bù huì yōu shí yě bái tóu。

guǎn xián bù ài dēng shān jī,liáng ròu hé fáng mǎn fù shū。

qǐ shì qīng tán kuì yí fǔ,wèi wú ā dǔ rào wú lú。

shì xiàng qīng chí fàng xiǎo xiān,yáng yáng yǔ yǔ hū yōu rán。

xiào rén zhēn gè zhī yú lè,shā huó jī fēng zǒng shì chán。

fēn xí chūn qí jǐn yī gōng,líng gēn yí zì shí chuāng dōng。

ráo qú wǔ wèi kuā xiān yào,zhēng shì yán méi zhèng cè gōng。

fēn lún ér zào xìn duō cái,guǒ jiě fēn fēng zuò qù lái。

wǒ xiàng nán pō yī xún yǔ,chūn yīn jīn xiǎo wèi shuí kāi。

xiǎo chuāng bái zuì zhuàn xiāng chí,zhǐ yǒu shū jūn bàn yàn yí。

liào dé rén jiān wú cǐ lè,yīn qín xiàn yǔ dìng láo cí。

zhī qióng guà qǐ yī xún jiàng,jiǎn jiǎn chūn hán dào liǔ táng。

bái fā bù gōng qī lǎo wǒ,piān yú xián chù yǐn fēng shuāng。

jì dé ér shí sòng gǔ shī,qí gān rú jì wèi wú qī。

dàn jiāo xiū hèn xiāng zhī wǎn,xié xiàng jīng pán xiào shā yī。

xiǎo lái liǎng què wū shān míng,bào xǐ duō yīng zhǐ bào qíng。

shì wèi dōng huáng chuán hǎo yǔ,gù liú shèng shǎng dào qīng míng。

jiù rì dōu chéng yù zi yú,yī lín jīn bù dào máo lú。

guǒ rán é shàng tōng sān yìn,jǐn qù hóu mén dài lǐ shū。

ān wǎn shēng yá lěng shì huī,bié shù jīng yíng bàn yuè huí。

kuā yǔ ér láng wēng zhòu fù,shī náng yíng wò sòng chén léi。

hóng hóng bái bái gòng zhī róng,guài dǐ shān chá yǒu níng xīn。

qiàn dé sī huā lái pàn duàn,bù fáng yī xìng yǎng míng líng。

作者介绍

郑清之

宋 · 1176年 - 1252年

宋庆元府鄞县人,字德源,号安晚。初名燮,字文叔。郑若冲子。宁宗嘉定十年进士。少曾从楼昉学,以能文极为楼钥称赏。历官国子学录、太学博士。与史弥远同策立理宗。累迁参知政事兼同知枢密院事。绍定六年,拜右丞相兼枢密使。端平初,召还真德秀、魏了翁等人,时号“小元祐”。次年拜左丞相兼枢密使。逾年疏请去职。淳祐九年累复左相。十一年致仕。卒谥忠定。有《安晚集》。

查看全部作品 →