马鞍冈

骅骝千里展霜蹄,留得雕鞍陇上栖。

山带彩云擎锦蹀,石含青薜拥障泥。

汉臣矍铄终难据,唐相光荣却与齐。

东阁此时求骏急,春风芳草听长嘶。

拼音

huá liú qiān lǐ zhǎn shuāng tí,liú dé diāo ān lǒng shàng qī。

shān dài cǎi yún qíng jǐn dié,shí hán qīng bì yōng zhàng ní。

hàn chén jué shuò zhōng nán jù,táng xiāng guāng róng què yǔ qí。

dōng gé cǐ shí qiú jùn jí,chūn fēng fāng cǎo tīng zhǎng sī。

作者介绍

黄鏊

明 · ? - ?

黄鏊,字作庚。番禺人。明世宗嘉靖四十三年(一五六四)举人。官信丰知县。清温汝能《粤东诗海》卷三二、清道光《广东通志》卷七四有传。

查看全部作品 →