次韵宇文守携酒相访

天雷裂山崖,骤雨翻盆盎。

田亩怀政最,草木知治状。

使君富经术,暂屈乘一障。

黄堂燕清香,比屋醉春酿。

文章出指授,学校均幼壮。

独我困樊笼,老矣神不王。

寻医诗未免,勉力追绝唱。

滔滔原夫辈,感此舍人样。

旌旗出幽扉,俎豆忽迂访。

小摘情益亲,村舂未忍相。

蜀叟初不识,汉墨拜奇贶。

从今门张罗,一任台无饷。

拼音

tiān léi liè shān yá,zhòu yǔ fān pén àng。

tián mǔ huái zhèng zuì,cǎo mù zhī zhì zhuàng。

shǐ jūn fù jīng shù,zàn qū chéng yī zhàng。

huáng táng yàn qīng xiāng,bǐ wū zuì chūn niàng。

wén zhāng chū zhǐ shòu,xué xiào jūn yòu zhuàng。

dú wǒ kùn fán lóng,lǎo yǐ shén bù wáng。

xún yī shī wèi miǎn,miǎn lì zhuī jué chàng。

tāo tāo yuán fū bèi,gǎn cǐ shě rén yàng。

jīng qí chū yōu fēi,zǔ dòu hū yū fǎng。

xiǎo zhāi qíng yì qīn,cūn chōng wèi rěn xiāng。

shǔ sǒu chū bù shí,hàn mò bài qí kuàng。

cóng jīn mén zhāng luó,yī rèn tái wú xiǎng。

作者介绍

李石

宋 · 1108年 - ?

宋资州资阳人,字知几,号方舟。高宗绍兴二十一年进士。孝宗乾道中,以荐任太学博士。因直言径行,不附权贵,出主石室。蜀人从学者如云,闽越之士亦万里而往,刻石题诸生名者几千人。后为成都倅。时作山水小笔,风调远俗。卒年七十余。有《方舟易说》、《方舟集》、《续博物志》等。

查看全部作品 →