送叔规

凤台却望桑麻川,残僧孤客同一年。

我穷自取君更苦,只有布袜青行缠。

松楠阴阴水边寺,一饷款寻香火缘。

笔端落尽蔬笋气,胸次不留荆棘田。

穷冬衣褐露黑肘,半夜风雪寒诗肩。

时于连床乞被卧,睡到日午钟鱼传。

今朝别我眉色好,得得西谒骑鲸仙。

自云老矣世涂熟,独有此老无人怜。

更须南去共舟楫,竹火江茶谭夜禅。

拼音

fèng tái què wàng sāng má chuān,cán sēng gū kè tóng yī nián。

wǒ qióng zì qǔ jūn gèng kǔ,zhǐ yǒu bù wà qīng xíng chán。

sōng nán yīn yīn shuǐ biān sì,yī xiǎng kuǎn xún xiāng huǒ yuán。

bǐ duān luò jǐn shū sǔn qì,xiōng cì bù liú jīng jí tián。

qióng dōng yī hè lù hēi zhǒu,bàn yè fēng xuě hán shī jiān。

shí yú lián chuáng qǐ bèi wò,shuì dào rì wǔ zhōng yú chuán。

jīn cháo bié wǒ méi sè hǎo,dé dé xī yè qí jīng xiān。

zì yún lǎo yǐ shì tú shú,dú yǒu cǐ lǎo wú rén lián。

gèng xū nán qù gòng zhōu jí,zhú huǒ jiāng chá tán yè chán。

作者介绍

李石

宋 · 1108年 - ?

宋资州资阳人,字知几,号方舟。高宗绍兴二十一年进士。孝宗乾道中,以荐任太学博士。因直言径行,不附权贵,出主石室。蜀人从学者如云,闽越之士亦万里而往,刻石题诸生名者几千人。后为成都倅。时作山水小笔,风调远俗。卒年七十余。有《方舟易说》、《方舟集》、《续博物志》等。

查看全部作品 →