石经堂

我来一登石经堂,从以诸生行两庑。

诸生读经半白头,问以始终钳不语。

我闻此经昔中都,郎中所隶乃其祖。

迩来离乱已亡失,楷本仅能传蜀土。

蜀王闰位供扫除,独此仍为盛时取。

为将严鐍守重扃,护以缭垣崇邃宇。

列之学官岂无意,不但阙文存夏五。

大开明镜别妍媸,时扣洪钟谐律吕。

后生不复事丹铅,抵死唯知守藤楮。

字音随口妄蜺霓,点画分毫谬鱼鲁。

日月当天空委照,盲俗相欺纷莫睹。

石经虽古奈尔何,人竞传今不传古。

行行矧肯捩眼觑,藓剥苔封费撑拄。

坚镵仅免饱蟫鱼,隘道争来宅狐鼠。

此间邹人傥借问,为问石经谁是主。

忆昨敲门肆诃斥,几度循墙夸伛偻。

登登阁阁隐金槌,耳聒散空垂雹雨。

蜡薰煤染连作卷,玉轴锦装如束杵。

岂无一物媚权豪,几纸才堪博圭组。

尔之所得固么么,我则何由宽击拊。

一槌只作一字讹,讹至万千那复数。

石经之害此其大,纵有鬼神谁可御。

忆昔尝为博士官,首善堂中容接武。

心知不是世间书,云汉森然城百堵。

恢恢帝所有馀地,忍使石经留外府。

便当连舸下瞿塘,飞上三山如插羽。

缣缃舛谬钟鼎暗,天罅岂容无一补。

巍巍玉帝殿中央,河洛东西翼龙虎。

虽然斯文属兴废,帝既有心天亦许。

作诗未用拟韩公,考篆庶几追石鼓。

拼音

wǒ lái yī dēng shí jīng táng,cóng yǐ zhū shēng xíng liǎng wǔ。

zhū shēng dú jīng bàn bái tóu,wèn yǐ shǐ zhōng qián bù yǔ。

wǒ wén cǐ jīng xī zhōng dōu,láng zhōng suǒ lì nǎi qí zǔ。

ěr lái lí luàn yǐ wáng shī,kǎi běn jǐn néng chuán shǔ tǔ。

shǔ wáng rùn wèi gōng sǎo chú,dú cǐ réng wèi shèng shí qǔ。

wèi jiāng yán jué shǒu zhòng jiōng,hù yǐ liáo yuán chóng suì yǔ。

liè zhī xué guān qǐ wú yì,bù dàn quē wén cún xià wǔ。

dà kāi míng jìng bié yán chī,shí kòu hóng zhōng xié lǜ lǚ。

hòu shēng bù fù shì dān qiān,dǐ sǐ wéi zhī shǒu téng chǔ。

zì yīn suí kǒu wàng ní ní,diǎn huà fēn háo miù yú lǔ。

rì yuè dāng tiān kōng wěi zhào,máng sú xiāng qī fēn mò dǔ。

shí jīng suī gǔ nài ěr hé,rén jìng chuán jīn bù chuán gǔ。

xíng xíng shěn kěn liè yǎn qù,xiǎn bō tái fēng fèi chēng zhǔ。

jiān chán jǐn miǎn bǎo yín yú,ài dào zhēng lái zhái hú shǔ。

cǐ jiān zōu rén tǎng jiè wèn,wèi wèn shí jīng shuí shì zhǔ。

yì zuó qiāo mén sì hē chì,jǐ dù xún qiáng kuā yǔ lóu。

dēng dēng gé gé yǐn jīn chuí,ěr guā sàn kōng chuí báo yǔ。

là xūn méi rǎn lián zuò juǎn,yù zhóu jǐn zhuāng rú shù chǔ。

qǐ wú yī wù mèi quán háo,jǐ zhǐ cái kān bó guī zǔ。

ěr zhī suǒ dé gù me me,wǒ zé hé yóu kuān jī fǔ。

yī chuí zhǐ zuò yī zì é,é zhì wàn qiān nà fù shù。

shí jīng zhī hài cǐ qí dà,zòng yǒu guǐ shén shuí kě yù。

yì xī cháng wèi bó shì guān,shǒu shàn táng zhōng róng jiē wǔ。

xīn zhī bù shì shì jiān shū,yún hàn sēn rán chéng bǎi dǔ。

huī huī dì suǒ yǒu yú dì,rěn shǐ shí jīng liú wài fǔ。

biàn dāng lián gě xià qú táng,fēi shàng sān shān rú chā yǔ。

jiān xiāng chuǎn miù zhōng dǐng àn,tiān xià qǐ róng wú yī bǔ。

wēi wēi yù dì diàn zhōng yāng,hé luò dōng xī yì lóng hǔ。

suī rán sī wén shǔ xīng fèi,dì jì yǒu xīn tiān yì xǔ。

zuò shī wèi yòng nǐ hán gōng,kǎo zhuàn shù jǐ zhuī shí gǔ。

作者介绍

李石

宋 · 1108年 - ?

宋资州资阳人,字知几,号方舟。高宗绍兴二十一年进士。孝宗乾道中,以荐任太学博士。因直言径行,不附权贵,出主石室。蜀人从学者如云,闽越之士亦万里而往,刻石题诸生名者几千人。后为成都倅。时作山水小笔,风调远俗。卒年七十余。有《方舟易说》、《方舟集》、《续博物志》等。

查看全部作品 →