僧舍偶成 叶茵 宋 枝头红白乱飘零,又是风光入柳汀。自笑半生成草草,不知双鬓已星星。贪吟为有诗磨勘,戒饮从教酒勒停。旋学禅床诸衲子,蒙头相对一函经。 拼音 zhī tóu hóng bái luàn piāo líng,yòu shì fēng guāng rù liǔ tīng。zì xiào bàn shēng chéng cǎo cǎo,bù zhī shuāng bìn yǐ xīng xīng。tān yín wèi yǒu shī mó kān,jiè yǐn cóng jiào jiǔ lēi tíng。xuán xué chán chuáng zhū nà zi,méng tóu xiāng duì yī hán jīng。 作者介绍 叶 叶茵 宋 · ? - ? 宋吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。 查看全部作品 →