自释

繁红妒紫绚前林,杖策来栖花下阴。

休道游情难似昔,可能他日尚如今。

乍晴涧曲萦流水,未晓庭皋调野禽。

毕竟老天怜老子,幽闲断送一生心。

拼音

fán hóng dù zǐ xuàn qián lín,zhàng cè lái qī huā xià yīn。

xiū dào yóu qíng nán shì xī,kě néng tā rì shàng rú jīn。

zhà qíng jiàn qū yíng liú shuǐ,wèi xiǎo tíng gāo diào yě qín。

bì jìng lǎo tiān lián lǎo zi,yōu xián duàn sòng yī shēng xīn。

作者介绍

叶茵

宋 · ? - ?

宋吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。

查看全部作品 →