寿藏十韵

门限何须铁,因为浅近谋。

假令长富贵,消得几春秋。

寿固缘心地,人谁免首丘。

子能忘后虑,是亦慕前修。

茧室名犹在,鱼山志可求。

回冈许埋骨,吉兆协眠牛。

懒作化台号,何妨引客游。

不愁饱蝼蚁,最喜近松楸。

物变终于尽,吾生行且休。

年年春色里,洗勺听溪流。

拼音

mén xiàn hé xū tiě,yīn wèi qiǎn jìn móu。

jiǎ lìng zhǎng fù guì,xiāo dé jǐ chūn qiū。

shòu gù yuán xīn dì,rén shuí miǎn shǒu qiū。

zi néng wàng hòu lǜ,shì yì mù qián xiū。

jiǎn shì míng yóu zài,yú shān zhì kě qiú。

huí gāng xǔ mái gǔ,jí zhào xié mián niú。

lǎn zuò huà tái hào,hé fáng yǐn kè yóu。

bù chóu bǎo lóu yǐ,zuì xǐ jìn sōng qiū。

wù biàn zhōng yú jǐn,wú shēng xíng qiě xiū。

nián nián chūn sè lǐ,xǐ sháo tīng xī liú。

作者介绍

叶茵

宋 · ? - ?

宋吴江笠泽人,字景文。不慕荣利,萧闲自放,名其所居曰“顺适堂”,与徐玑、林洪相唱和。其诗闲雅清矫,与魏野、林逋风格相近,如《古意》、《竹风水月》等多为淡泊清雅之作。著《顺适堂吟稿》五卷。

查看全部作品 →