华盖仙山院

万当不如一,十发却休九。

乃知多言累,宁谨三缄口。

寂中荐雷震,悟处狮子吼。

百物自四时,六凿通九有。

风松静度曲,山花相与友。

心远境更幽,先生室无垢。

茶鼎苍蝇鸣,香几黄金纽。

澄神天籁息,见性籓篱剖。

对语彼上人,一笑开户牖。

自愧逐喧尘,成佛灵运后。

拼音

wàn dāng bù rú yī,shí fā què xiū jiǔ。

nǎi zhī duō yán lèi,níng jǐn sān jiān kǒu。

jì zhōng jiàn léi zhèn,wù chù shī zi hǒu。

bǎi wù zì sì shí,liù záo tōng jiǔ yǒu。

fēng sōng jìng dù qū,shān huā xiāng yǔ yǒu。

xīn yuǎn jìng gèng yōu,xiān shēng shì wú gòu。

chá dǐng cāng yíng míng,xiāng jǐ huáng jīn niǔ。

chéng shén tiān lài xī,jiàn xìng fān lí pōu。

duì yǔ bǐ shàng rén,yī xiào kāi hù yǒu。

zì kuì zhú xuān chén,chéng fú líng yùn hòu。

作者介绍

徐自明

宋 · ? - ?

宋温州永嘉人,字诚甫,号慥堂。孝宗淳熙间进士。任富阳主簿,立小学,留意训迪。历监都进奏院、国子博士。宁宗嘉定六年,迁太常博士,寻被劾考校去取不公,放罢。八年,起复为毗陵通判,在任转朝请郎。十年,差知永州,能诗文,谙熟典籍。有《宋宰辅编年录》、《零陵志》、《浮光图志》等。

查看全部作品 →