秋霜阁

翰林诗笔振千古,珊瑚照夜横雕梁。

高文胜地占江左,我来戴胜初降桑。

雨师愤郁欲倾注,气蒸柱础如迸浆。

清风执热逝可濯,定知五月飞秋霜。

山盘左右俨环列,赏溪远带摩寒光。

苍松怪柏倚层岭,不许桃李参其行。

干缠薜荔俯危涧,渴龙矫矫鳞甲张。

云生楼宇隐金绿,泉落庭除兰芷芳。

虎传老包踞前壁,百兽辟易远我堂。

像瞻黄檗若欺魄,智囊岂特降支郎。

碧鸡一声破烟雾,静中不觉尘世忙。

冥搜穷讨扫俗轨,更开竹径通禅房。

荒台谁忆遗民钓,乐土长吟帝子章。

避世徵君想岩穴,濯缨孺子思沧浪。

临流赋诗情骀荡,万虑不敢愁吾肠。

会须畏夏继康乐,青松架壑聊相望。

拼音

hàn lín shī bǐ zhèn qiān gǔ,shān hú zhào yè héng diāo liáng。

gāo wén shèng dì zhàn jiāng zuǒ,wǒ lái dài shèng chū jiàng sāng。

yǔ shī fèn yù yù qīng zhù,qì zhēng zhù chǔ rú bèng jiāng。

qīng fēng zhí rè shì kě zhuó,dìng zhī wǔ yuè fēi qiū shuāng。

shān pán zuǒ yòu yǎn huán liè,shǎng xī yuǎn dài mó hán guāng。

cāng sōng guài bǎi yǐ céng lǐng,bù xǔ táo lǐ cān qí xíng。

gàn chán bì lì fǔ wēi jiàn,kě lóng jiǎo jiǎo lín jiǎ zhāng。

yún shēng lóu yǔ yǐn jīn lǜ,quán luò tíng chú lán zhǐ fāng。

hǔ chuán lǎo bāo jù qián bì,bǎi shòu pì yì yuǎn wǒ táng。

xiàng zhān huáng bò ruò qī pò,zhì náng qǐ tè jiàng zhī láng。

bì jī yī shēng pò yān wù,jìng zhōng bù jué chén shì máng。

míng sōu qióng tǎo sǎo sú guǐ,gèng kāi zhú jìng tōng chán fáng。

huāng tái shuí yì yí mín diào,lè tǔ zhǎng yín dì zi zhāng。

bì shì zhēng jūn xiǎng yán xué,zhuó yīng rú zi sī cāng làng。

lín liú fù shī qíng dài dàng,wàn lǜ bù gǎn chóu wú cháng。

huì xū wèi xià jì kāng lè,qīng sōng jià hè liáo xiāng wàng。

作者介绍

刘拯

宋 · ? - 1107?年

宋宣州南陵人,字彦修。第进士。哲宗绍圣初为御史,劾范祖禹、黄庭坚等修神宗实录窜易增减,诬毁先帝。又论苏轼狂悖,请正其罪。进右正言,累迁给事中,黜知濠州,改广州。以吏部侍郎召还,迁户部尚书。因反对蔡京编次元祐党籍,罢知蕲州、润州。复为吏部尚书,昏愦不能举其职,左转工部,知同州,削职。

查看全部作品 →