题永丰吴尉当山亭

家居所至与山对,官居所至与山背。

眼中悔失真峥嵘,得其似者宜加爱。

尉仙三令奸胆寒,突兀数椽答清闲。

谁横荒垒檐以外,自觉幽趣山之间。

有一段清无点俗,当山也是清题目。

不道尉仙心更清,杖屦当车蔬当肉。

拼音

jiā jū suǒ zhì yǔ shān duì,guān jū suǒ zhì yǔ shān bèi。

yǎn zhōng huǐ shī zhēn zhēng róng,dé qí shì zhě yí jiā ài。

wèi xiān sān lìng jiān dǎn hán,tū wù shù chuán dá qīng xián。

shuí héng huāng lěi yán yǐ wài,zì jué yōu qù shān zhī jiān。

yǒu yī duàn qīng wú diǎn sú,dāng shān yě shì qīng tí mù。

bù dào wèi xiān xīn gèng qīng,zhàng jù dāng chē shū dāng ròu。

作者介绍

曾丰

宋 · 1142年 - ?

宋乐安人,字幼度。孝宗乾道五年进士。以文章名。累官知德庆府。晚年无意仕进,筑室称樽斋,以诗酒自娱。有《缘督集》。

查看全部作品 →